Menu

📖 CHƯƠNG 3

~6 phút đọc1.106 từ3/9 chương

Cứ thế, vào một đêm gió cao trăng mờ, ta dắt theo Mộ Dung Vân, Mộ Dung Vân ôm theo con gà, bước lên con thuyền đi về phía Tô Hàng.

Mộ Dung Đình nói đúng, ta chính là ngọn cỏ dẻo dai. Dù lửa có dữ dội đến đâu cũng không đốt trụi được. Không chỉ không đốt trụi được. Giờ đây, ngọn cỏ dại không còn ràng buộc là ta đây, sẽ đi đến vùng Giang Nam trù phú ấy, tìm một chốn thanh tịnh cho riêng mình.

Ta vận đồ nông phụ, cộng thêm con gà mà Mộ Dung Vân nhất quyết không buông tay, hai người trông quê mùa vô cùng, nhờ thế lại rất an toàn.

Sau khi lên thuyền, Mộ Dung Vân bận rộn như một con quay. Mỗi ngày thức dậy việc đầu tiên là kiểm tra xem tay chân mẹ có còn nguyên vẹn không, sau đó nghiêm túc cho gà ăn.

Đáng tiếc là con gà bị say sóng, đi được nửa đường thì chế-t mất. Nó rất buồn. Cho đến khi ta hầm xong canh gà cho nó uống, nó miễn cưỡng ăn một cái đùi gà, tâm trạng mới khá hơn đôi chút. . .

Cứ thế xuôi dòng về phương Nam, bọn ta đã đến Tô Hàng.

Sau khi xuống thuyền, ta dắt theo Mộ Dung Vân đến thuê trọ ở một khách điếm.

Tại khách điếm, Mộ Dung Vân vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ thiếp đi. Chuyến đi thuyền mấy ngày qua cũng coi như là gian nan, từ nhỏ nó chưa từng chịu khổ cực gì, gương mặt nhỏ nhắn đều mệt đến gầy sọp đi. Nhưng ta không có thời gian để nghỉ ngơi, sau khi thu xếp cho nó xong, ta tắm rửa sơ qua rồi đi thẳng ra con phố sầm uất nhất.

Tô Hàng trước mắt quả thật đã khác xa nhiều năm trước. Giờ đây, các cửa tiệm mọc lên như nấm sau mưa khắp các con phố.

Ở trên thuyền, ta luôn suy tính xem sau khi dừng chân nên làm gì để có kế lâu dài. Bao năm qua, quan lộ của Mộ Dung Đình có chút khởi sắc, tài chính trong nhà đều giao hết cho ta quản lý, ta làm việc gì cũng thích tự thân vận động nên giao thiệp với giới thương buôn không ít. Trước khi đi, ta đã đến chỗ Khương gia nương tử vốn luôn thân thiết để trút hết nỗi uất ức.

Trước kia con nhỏ nhà nàng ấy nghịch ngợm, bị ngạt nước ở bờ sông, chính ta đã lao xuống cứu lên. Cứu người không phải lúc nào cũng cứu sai. Ta đã cứu nhầm Mộ Dung Đình, nhưng đứa trẻ Khương gia thì cứu rất đúng.

Khương gia nương tử xót xa cho ta đến mức rơi nước mắt, thẳng thắn bảo ta có yêu cầu gì cứ nói với nàng ấy.

Ta thì có yêu cầu gì chứ?

Khương gia là thương nhân thế gia, ta chỉ cầu xin Khương gia nương tử, đợi khi ta đến phương Nam tìm được cơ hội thì đừng cắt đứt liên lạc. Giờ đây, nhìn Tô Hàng đầy những món đồ mới lạ, ta len lỏi qua các cửa tiệm, bước chân không ngừng nghỉ.

Đến lúc hoàng hôn, ta đã nhắm trúng một cửa tiệm. Mặt tiền không lớn, dỡ ra thì chỉ là mấy cái kho nhỏ, nhưng đối với ta thì vừa khéo.

Sau khi trở về, ta lấy giấy bút ra viết một bức thư cho Khương gia nương tử. Trước khi viết thư, ta bắt Mộ Dung Vân lại, dắt nó đi khắp phố phường ngõ hẻm để quan sát một vòng.

Từ nhỏ Mộ Dung Vân đã được tiên sinh dạy học răn dạy nghiêm khắc, tuổi tuy nhỏ nhưng cũng đã học được ít nhiều. Những năm qua ta đã học được cách xem sổ sách, nhưng đối với việc viết lách thì vẫn chẳng thông thạo gì cho cam. Cuối cùng, một cái trống lắc và một con gà quay đã thành công khiến nó chịu ngồi bên bàn vò đầu bứt tai, giúp ta viết về vùng đất phước lành ở Tô Hàng.

Trong thư lời lẽ khẩn thiết, mời Khương Đại nương tử đến Tô Hàng tham quan. Đồng thời, ta cũng gửi thêm mấy bức thư khác cho các chủ tiệm quen thuộc ở kinh thành. Tiếp đó, trong thời gian chờ thư, ta không hề rảnh rỗi.

Liếc mắt nhìn Mộ Dung Vân đang nhe răng cười tươi như hoa, ta gửi nó vào thư viện Tô Hàng.

Ngày Mộ Dung Vân vào thư viện đi học, nó bám chặt lấy người ta, nhìn đám người xung quanh thư viện với vẻ mặt đầy kinh hãi. Trước đây ở nhà toàn là tiên sinh dạy học riêng dạy nó, nó chưa từng thấy cảnh tượng náo nhiệt thế này.

Ta ngượng chín mặt gỡ nó ra khỏi người, khẩn thiết nhờ tiên sinh dạy bảo cho tốt.

Hôm đó, lúc tan học trở về khách điếm, Mộ Dung Vân khóc thút thít bảo:

"Mẹ, con muốn có một tiên sinh của riêng mình thôi."

Lúc bấy giờ, ta cuối cùng cũng đợi được thư hồi đáp từ kinh thành. Ta vẫy vẫy tờ giấy trong tay, gõ vào đầu nó một cái.

"Nhi tử à, đường đời còn dài lắm, hai ta không thể không có tiền được."

"Sau này, gà quay vịt nướng cũng ăn ít thôi. Để dành tiền cùng mẹ mở tiệm nào!"

Ta đã không nghĩ sai, rất nhiều món đồ mới lạ ở Tô Hàng đã thành công lọt vào mắt xanh của những bằng hữu thương nhân ở kinh thành. Việc làm ăn ta muốn làm chính là tuyển chọn những mặt hàng ưu tú ở đây rồi gửi vận chuyển về kinh thành.

Ta vô cùng phấn chấn, ngay ngày thứ hai sau khi nhận được thư hồi đáp, ta đã lấy ra hai lượng vàng từ trong tay nải, thuê lại cửa tiệm nhỏ mà ta đã nhắm trước đó. Thật sự là một khoản tiền khổng lồ. Nhưng may mà phía sau cửa tiệm đó có kèm theo một sân nhỏ, có thể ở được.

Sau khi tính toán kỹ số tiền còn lại trong tay, ta lập tức trả phòng khách điếm, đi ra chợ mua sắm đồ dùng hằng ngày. Từ giường chiếu đến bàn ghế, tuy tiết kiệm nhưng cũng bền chắc, tổ ấm nhỏ trông vô cùng dễ chịu.

HomeTrước
Sau