Menu
Sao Chẳng Nói Tương Tư

Sao Chẳng Nói Tương Tư

LoạiTruyện Chữ
Lượt xem0Yêu thích0Chia sẻ0
Trạng tháiĐang ra

Khi ta mang thai được ba tháng, căn bệnh mất trí nhớ của Trình Tích đã khỏi hẳn.

Hắn xách theo túi hạnh chua mà ta thèm ăn, đứng trước cửa, vẻ mặt lạnh lùng xen lẫn hoang mang hỏi gã sai vặt một câu:

“Nàng ta là ai?"

Hắn rốt cuộc đã trở lại làm vị trưởng công tử cao quý, kiêu ngạo của nhà họ Trình.

Cả nhà họ Trình tưng bừng ăn mừng, những người bạn thân thiết ngày trước bị hắn lãng quên nay kéo đến suýt giẫm nát cả bậc cửa.

"Trình huynh! Bệnh của huynh xem như đã khỏi rồi, nay đã nhận ra bọn đệ, hôm nay nhất định phải không say không về đấy!"

"Đúng vậy, hai năm nay cứ như nằm mộng, Diệp Lâm à, huynh cả ngày chỉ biết quẩn quanh nương tử xinh đẹp trong phòng! Nghe nói nay huynh không nhận ra tẩu ấy nữa, chậc chậc..."