Menu

📖 CHƯƠNG 3

~7 phút đọc1.419 từ3/13 chương

Ngày thành thân tiến hành rất tùy ý.

Một người cưới mà chẳng để tâm, một người gả đi cũng chẳng có chút tình ý.

Thế nên ngày thành thân cũng chẳng có gì đặc biệt.

Có lẽ điểm khác biệt duy nhất là Giang Dư Hòa lần đầu tiên trong đời bật khóc.

"Lão già đ.áng c.h.ế.c ấy, bộ ngực lớn thế này mà hắn không thích, rốt cuộc hắn có phải nam nhân không!"

Ta vừa khoác áo cưới, vừa vội vã vỗ vai nàng an ủi.

"Tỷ yên tâm, nam nhân kia là nam nhân thực thụ đấy!"

Thấy ta vừa nói vừa làm động tác tay, Giang Dư Hòa càng khóc dữ hơn, vừa đấm vừa lắc mạnh bộ ngực lớn của mình.

"Tại ngươi không biết tranh giành, tại ngươi không biết tranh giành..."

... Cũng không thể trách nó không tranh giành nổi.

So với Giang phủ trầm lặng, Nhiếp Chính vương phủ náo nhiệt hơn nhiều.

Chu Đình An dù sao cũng là Nhiếp Chính vương, các đại thần kinh thành chẳng ai dám vắng mặt, không chỉ bách quan tới, mà ngay cả tiểu Hoàng đế cũng tới.

Tiểu Hoàng đế tên là Chu Đệ, ba tuổi đã bị Chu Đình An xách cổ đặt lên ngai vàng, chịu khổ suốt mười hai năm, năm nay vừa tròn mười lăm tuổi.

Chu Đệ là vị hoàng tử bị tiên hoàng lạnh nhạt nhất trong các con trai của tiên hoàng, nếu không nhờ Chu Đình An g.i.ế.c cha lập em, thì số kiếp đời này chỉ có thể là bị tru diệt. Bởi vậy đối với Chu Đình An – vị hoàng huynh này, tiểu Hoàng đế cực kỳ kính trọng.

Ngay từ lúc nhìn thấy Chu Đình An, đôi mắt Chu Đệ đã dính chặt lên người hắn, rõ ràng thân là Hoàng đế, lẽ ra Chu Đình An phải dâng trà, vậy mà tiểu Hoàng đế lại tự mình rót trà dâng cho Chu Đình An.

Sắc mặt Chu Đình An lập tức khó coi, thấp giọng quát:

"Bách quan đều ở đây, Hoàng thượng sao lại tự hạ thấp mình như thế?"

Chu Đệ vẫn vui vẻ cười tươi:

"Hôm nay là ngày đại hỷ của Hoàng huynh, huynh trưởng như cha, chén trà này, Hoàng huynh xứng đ.áng nhận."

Sắc mặt Chu Đình An dịu đi mấy phần, dù sao cũng là mình nuôi lớn, nhìn tiểu Hoàng đế ánh mắt cũng nhu hòa hơn.

Còn ta thì chỉ lạnh nhạt cười, dõi mắt nhìn cổ tiểu Hoàng đế, trong đầu nghĩ, muốn bẻ gãy cổ hắn chắc cần mấy phần sức lực.

Đêm xuống, trong tân phòng đèn hỷ lay động.

Chu Đình An nồng nặc mùi rượu bước vào phòng, đuổi hết nha hoàn bà vú ra ngoài, rồi dùng đại đao dài hai trượng của hắn khẽ nhấc lên vén khăn voan đỏ trên đầu ta.

"Đêm nay, ngươi rất không tệ."

Ta lau vết son dính nơi khóe môi, kéo Chu Đình An một cái khiến hắn loạng choạng, ngã xuống cạnh ta, đầu vừa khéo tựa lên vai ta.

"Vương gia, đây là bản đồ bố phòng binh mã Lũng Nam, người đủ nhân lực để một mẻ quét sạch không?"

Ánh nến lay động theo gió, bóng in trên bản đồ cũng chao nghiêng. Chu Đình An tựa đầu lên vai ta, nhìn tấm bản đồ rất lâu mà không nói gì, hồi lâu sau mới cất lời:

"Ngươi thật sự muốn làm thật?"

Ta thấy phượng quan trên đầu nặng nề, tiện tay rút mấy cây trâm xuống, đặt phượng quan lên bàn, rồi quay đầu nhìn Chu Đình An.

"Vương gia ở Tây Lương tám năm, nếu không nhờ tổ phụ ta trợ giúp, vương gia sớm đã c.h.ế.c ở Tây Lương rồi. Chúng ta là người sáng chẳng nói lời tối, so với sự bạc bẽo của Tây Hải đối với vương gia, vương gia chẳng lẽ không muốn rửa hận một phen?

Bây giờ tiểu đế đã dần cứng cáp, Thái hậu lại khỏe mạnh, có Lũng Nam Hầu làm hậu thuẫn, vương gia đội trên đầu tiếng xấu g.i.ế.c cha, chỉ có thể làm Nhiếp Chính, khi Hoàng đế còn nhỏ tuổi thì tạm còn miễn cưỡng, đợi đến lúc hắn trưởng thành, trong triều còn chỗ cho vương gia đứng chân không? Bách quan ngoài miệng không nói, nhưng sau lưng ai chẳng mắng vương gia là kẻ g.i.ế.c cha phản nghịch? Một khi tiểu Hoàng đế cầm quyền, người đầu tiên hắn muốn trừ khử, chính là vị huynh trưởng làm Nhiếp Chính này."

Ta nâng cằm Chu Đình An lên, khóe môi nở nụ cười:

"Vương gia, cam lòng sao?"

Chu Đình An mắt sâu như vực, để mặc ta nâng cằm, giọng khàn khàn bởi hơi rượu:

"Giang Thanh Dã, gan ngươi còn lớn hơn cả tỷ tỷ ngươi đấy."

"Vương gia có hối hận không? Cưới Giang Dư Hòa, vương gia ngày ngày hưởng lạc ca múa, cưới ta rồi, vương gia chỉ sợ từ nay về sau đêm nào cũng phải nơm nớp lo âu."

Chu Đình An cong môi cười, mu bàn tay dùng ngón giữa nhẹ vuốt qua má ta, hết lần này tới lần khác chạm vào:

"Như thế mới thú vị, không phải sao?"

Sáng hôm sau, ta chống lưng vừa đi vừa đấm mạnh lên giường.

Đêm qua nghĩ bụng, dù sao sau này cũng là đồng minh, trước tiên cho hắn chút ngọt ngào, nào ngờ lão nam nhân ấy lần đầu động phòng mà lại vật lộn suốt cả một đêm.

Nếu không phải từ nhỏ ta luyện võ, thân thể cường tráng, thì với cái sức lực bền bỉ không hết ấy của hắn, chỉ sợ chưa tới nửa đêm đã theo mẹ ta mà đi rồi.

Nghĩ tới đại nghiệp tạo phản của mình, ta bật dậy mặc quần áo, tại chỗ hạ ngay một thế mã bộ vững vàng, vận động mạnh lưng một hồi.

Hô! Lại là một ngày chí khí hăng hái.

Sân trong vương phủ rất rộng, ngay đối diện cổng phủ còn có một sân lớn hơn nữa. Hồi trước đ.ánh nhau với Chu Đình An, ta đã để ý thấy nơi ấy có rất nhiều vũ khí, hôm nay mới biết đó hóa ra là thao trường trong phủ.

Quân trong phủ xếp thành hàng, theo sát bên Chu Đình An là tiểu thị vệ Tiểu Thất, đang hướng dẫn họ luyện tập. Ta khoanh tay đứng nhìn một lúc, cảm thấy lực đạo quá yếu.

"Định làm gì thế kia, giỡn chơi à? Đứng tấn với đâm thương thế mà gọi là luyện võ sao?"

Tiểu Thất nhìn thấy ta, lập tức chạy tới nịnh nọt:

"Ôi, Giang nhị tiểu thư dậy rồi... À, suýt nữa, phải gọi là Vương phi mới đúng.

Đêm qua ngủ ngon không ạ? Đã quen chưa? Nếu có chỗ nào chưa vừa ý, xin Vương phi cứ dặn dò, thuộc hạ nhất định thu xếp chu toàn."

Ta chẳng thèm để ý, tiện tay rút roi buộc sau lưng ra, không nói không rằng liền xông tới quất vào đ.ám quân phủ.

Bọn quân phủ này đông thì đ.ánh hội đồng còn tạm, chứ đấu tay đôi thì thực lực kém, không ai dám đỡ roi của ta cả.

"Ngày hôm nay mà các ngươi không liều hết sức, thì đừng trách bổn cô nương không khách khí!"

"Á!!!"

Nửa canh giờ sau, nhìn một bãi quân phủ kẻ nào kẻ nấy đều nhăn nhó kêu gào, ta hết sức không hài lòng.

Chả trách Chu Đình An không dám tạo phản, nuôi một lũ phế vật thế này, bao giờ mới đăng cơ làm đế?

"Từ mai, mỗi ngày vừa sáng sớm phải luyện công ở đây, cứ ba ngày ta kiểm tra một lần, ai hai lần không tiến bộ thì cút khỏi vương phủ!"

Càng nghĩ càng tức, ta vung tay quất gãy luôn cây đại thụ to bằng bắp tay giữa sân, rồi quay người đi thẳng ra ngoài phủ.

Tiểu Thất trố mắt nhìn theo, chân run lập cập.

Sau đó, trong kinh thành lan truyền lời đồn:

Đêm tân hôn của Nhiếp Chính vương hình như bất lực, Giang nhị tiểu thư không được thỏa mãn, bèn trút giận lên đ.ám thị vệ vương phủ...

Lũ dân đặt điều thật lắm chuyện.

HomeTrước
Sau