Menu

📖 CHƯƠNG 9

~7 phút đọc1.425 từ9/13 chương

Lũng Nam Hầu gần như vội vã rời kinh.

Nhanh đến mức nào? Ngay cả cái tên ngốc con của ông ta bận đến nỗi chẳng kịp gặp Giang Dư Hòa lấy một lần, chỉ biết nằm bò trên lưng ngựa rời khỏi kinh thành.

Thành ra một tháng sau, Giang Dư Hòa mới hay hắn đã chạy từ lâu.

"Cái tên súc sinh này, đúng là phế vật, trước kia còn sống c.h.ế.c nói yêu ta, thề nhất định sẽ tới tìm ta, giờ ta mới biết, ở dịch trạm chỉ để lại mấy tên lính giả vờ, hắn thì đã cao chạy xa bay từ cả tháng trước rồi."

"Sao, tỷ thất vọng lắm hả?"

Giang Dư Hòa vắt chân, chẳng giữ dáng tiểu thư gì, ngồi phịch đối diện ta, cắn một miếng hoa quả.

"Làm sao mà thất vọng được, ngươi nhìn hắn xem, cái mặt xấu như vậy, hôm đó vừa nói chuyện vừa đỡ ta một cái, ta nôn cả dọc đường.

Ghê c.h.ế.c đi được, đ.ám người Lũng Nam trông vừa thô kệch vừa quê mùa, vừa mở miệng nói chuyện đã như nuốt phải hai cân phân ấy."

Ta khẽ cười:

"Nếu tỷ là người Lũng Nam thì sao?"

"Vậy ta đập đầu c.h.ế.c cho xong, chẳng thà làm lợn còn hơn làm cùng giống với đ.ám đó."

Giang Dư Hòa tính tình vốn lạc quan, nàng đi vòng quanh phòng ta, vừa đi vừa vui vẻ hớn hở.

"Quả nhiên, vẫn là lấy Nhiếp Chính vương là tốt nhất, không nói gì thì cũng phải công nhận, hắn đúng là tuấn tú thật."

"Chu Đình An nhìn ngoài thì tưởng an nhàn, thực ra xung quanh là sói là hổ, Thái hậu muốn dùng tiểu Hoàng đế làm con rối đoạt quyền, Chu Đình An lại mong tiểu Hoàng đế tự mình chống đỡ, bách quan thì ai vì lợi ích nấy mà ngả nghiêng, một khi Lũng Nam Hầu làm phản, trong triều này có ai sẽ đứng về phía Chu Đình An chứ? Ngày tốt đẹp của hắn, e là chẳng còn bao lâu."

Nghe xong, Giang Dư Hòa sợ đến mức nắm chặt tay ta:

"Vậy còn đợi gì nữa, muội à, không thể vì nam nhân mà làm liên lụy chính mình, mau chóng cùng hắn hòa ly đi.

Cha chúng ta tuy chẳng có bản lĩnh gì, nhưng ít ra không ai muốn g.i.ế.c ông ấy, chỉ cần ông còn sống, hai ta để ông nuôi thêm mấy chục năm cũng chẳng vấn đề gì."

Ta bật cười:

"Vậy mấy chục năm sau thì sao? Cha c.h.ế.c rồi, hai tỷ muội mình phải làm gì?"

"Hây, muội nói gì mà như nguyền cha thế?"

Giang Dư Hòa thúc vào người ta, lại nghiêng đầu nghiêm túc,

"Nếu ông già ấy mà c.h.ế.c rồi... cũng không có gì to t.á.t, tỷ đây xinh đẹp như hoa, nam nhân quỳ dưới váy đầy đường, chẳng lẽ không nuôi nổi muội?"

Cửa phòng kêu "két" một tiếng mở ra, Chu Đình An mặt lạnh bước vào, thanh đại đao dài hai trượng ném thẳng lên bàn, Giang Dư Hòa theo thói quen toan chui xuống gầm bàn.

"Giỏi nhỉ, lúc bản vương không có nhà thì chạy đến ăn trộm nhà bản vương."

Giang Dư Hòa ngồi thụp xuống đất run cầm cập:

"Không có, không có chuyện đó, Giang Thanh Dã đã gả cho vương gia rồi, sống là người của vương gia, c.h.ế.c là quỷ của vương gia, chẳng còn liên quan gì tới Giang gia nữa."

Đúng là phế vật.

Chu Đình An nghe vậy thì rất hài lòng, nhìn sang ta:

"Lũng Nam Hầu nổi loạn, Hoàng thượng lệnh cho ta đi bình loạn, ta phải rời kinh một thời gian."

"Bao lâu?"

"Khó nói, đó là địa bàn của Lũng Nam Hầu, có khi đi mà chẳng trở về cũng nên."

Chu Đình An nói nghe nhẹ bẫng, uống một ngụm trà, như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Lẽ ra, nghe tin hắn đi Lũng Nam, ta phải thấy vui mới đúng.

Chuyến này đi nhất định sẽ có hành động, nhưng chẳng hiểu sao, nghe đến chữ "có đi không về" lại thấy trong lòng nặng trĩu.

Ta bảo Giang Dư Hòa về trước, nàng mừng như trút được gánh nặng, xách váy trèo tường đi, sợ chậm lại bị chém, bộ dáng buồn cười vô cùng.

"Đa tạ ngài."

"Đa tạ gì?"

"Đa tạ ngài đã giúp ta."

Chu Đình An mỉm cười, vuốt lấy một lọn tóc của ta:

"Giang Thanh Dã, sao giờ này nàng lại ngốc ra thế?

Nàng biết rõ sớm muộn gì cũng sẽ có trận chiến này, mới chọn ta, không phải sao?"

Phải rồi, hoàn cảnh của Chu Đình An là vậy, nên ta mới không chút áy náy mà chọn hắn.

Bởi trong mắt ta, cho dù không vì ta, Chu Đình An sớm muộn gì cũng sẽ đối đầu với quyền lực hoàng gia.

"Nhưng nếu không có ta, biết đâu, ngài vẫn còn vài năm an ổn."

Chu Đình An bật cười ha hả:

"Từ nhỏ bản vương đã sống đời liếm máu trên lưỡi đao, cái gọi là ngày yên ổn, bản vương thật chẳng sống nổi.

Có người mệnh sinh ra đã có gió, định sẵn phải phiêu bạt đó đây."

Cảm xúc dâng lên, hoặc cũng là không khí đã đủ, ta nghiêng người qua ôm lấy hắn.

"Hy vọng người còn sống trở về, vẫn là ngài."

Chu Đình An vòng tay qua lưng ta, cằm tựa lên vai ta, giọng bỗng dịu dàng lạ thường:

"Giang Thanh Dã, nếu chẳng may ta không về, nàng có phải sẽ đi tìm một người khác để báo thù thay mình, lại lấy thân làm điều kiện, gả cho hắn, cũng như đối với bản vương như bây giờ không?"

"Đúng vậy, ngài c.h.ế.c rồi, ta vẫn phải báo thù mà."

Không hề nổi giận, Chu Đình An ngước mắt nhìn ta cười, véo nhẹ má ta:

"Giang Thanh Dã, bản vương thích nhất là cái tính bướng bỉnh như trâu của nàng.

Nhờ nàng cách ba bữa lại đến vương phủ gây sự, mấy năm nay bản vương sống cũng thật có ý vị.

Đây là giấy hòa ly, nàng ký vào thì từ nay không còn liên quan gì tới vương phủ nữa.

Giang Thanh Dã, bản vương đi đây."

Chu Đình An dứt khoát đứng dậy, vác đao, xoay người bước ra khỏi phủ.

Nhìn tờ giấy đã ký tên Chu Đình An, ta ngẩn người, không kìm được gọi với theo:

"Ngài muốn bỏ ta sao?"

Chu Đình An đã ra tới cửa, ngoái đầu lại cười, khẽ gật đầu:

"Đúng vậy."

"Vì sao?"

"Không vì sao cả."

Gió nổi lên trong sân, Chu Đình An vận cẩm bào đen thêu vân đỏ, dáng người như tùng như ngọc, khí độ xuất chúng.

Những năm ấy, ta vẫn luôn nghĩ Chu Đình An nhìn người nhìn đời đều mang theo một loại lạnh nhạt khó dò, ngay cả khi nhìn ta, cũng chỉ như nhìn thấy một thứ thú vị nào đó mà thôi.

Ta từng nghĩ, người như thế vốn dĩ không có tình cảm.

Ta với hắn dây dưa từng ấy năm, hắn từng không biết bao lần nói với ta:

"Giang Thanh Dã, ngươi dám cùng bản vương c.h.ế.c không? Ngươi dám cùng bản vương c.h.ế.c, bản vương sẽ cùng ngươi điên."

Như thể tạo phản chỉ là một trò chơi, còn phần thưởng là ta cùng hắn xuống suối vàng.

Bởi vậy khi biết hắn muốn đi, phản ứng đầu tiên của ta là tưởng hắn sẽ bắt ta chôn cùng sau khi hắn c.h.ế.c.

Ít nhất cũng phải ép ta thủ tiết mới công bằng.

Nào ngờ, lại chỉ là một tờ giấy hòa ly.

Chu Đình An vẫn đứng ở cửa sân nhìn ta, ánh mắt mang theo ý cười nhàn nhạt, giống như mọi lần ta xúi hắn tạo phản năm xưa, chỉ lặng im nhìn ta, ánh mắt vừa bất đắc dĩ lại có chút nuông chiều.

Có lẽ ta cũng điên rồi, mới có thể xé tờ hòa ly ngay trước mặt hắn.

"Tốt nhất ngài phải sống mà trở về, đừng bắt ta phải đi chôn cùng ngài.

Ta còn trẻ, không muốn c.h.ế.c sớm đâu."

Chu Đình An bật cười, nụ cười lần này là thật lòng.

HomeTrước
Sau