Menu

📖 CHƯƠNG 7

~7 phút đọc1.306 từ7/13 chương

Ta đặt chén xuống, chuẩn bị đứng dậy quỳ nhận tội.

Người là do ta g.i.ế.c, nếu Chu Đình An không để ý tới ta, thì ta cũng nên đền mạng.

Ta vừa mới đứng lên, Chu Đình An – người nãy giờ vẫn im lặng – liền cất tiếng.

"Vừa rồi Lũng Nam Hầu nói, trước nay lập được nhiều kỳ công đều là nhờ vị quân sư này.

Thái hậu lại bảo, nay quân sư đã c.h.ế.c, về sau có ngoại địch e khó lòng chống giữ, vì thế cần cho tướng sĩ một lời giải thích."

Thái hậu cười lạnh:

"Chính là vậy, Nhiếp Chính vương xưa nay công chính nghiêm minh, làm phụ chính nhiều năm, ắt sẽ không lấy tư hại công."

"Chính thế."

Chu Đình An đứng dậy, nhìn về phía Chu Đệ.

"Chuyện này rất đơn giản, bản vương có cách giải quyết, Hoàng thượng muốn nghe không?"

Chu Đệ ngồi thẳng lưng, hết sức cung kính:

"Hoàng huynh xin cứ nói."

"Công lao của Lũng Nam Hầu phần lớn nhờ vị quân sư này, đủ thấy bản thân Lũng Nam Hầu chẳng có bản lĩnh thực sự gì.

Nay quân sư đã c.h.ế.c, Lũng Nam Hầu không thể chống giữ ngoại địch, vừa khéo bản vương lại giỏi thao binh, chi bằng giao quân quyền Lũng Nam cho bản vương.

Bản vương chẳng cần quân sư gì cả, dù không có quân sư, vẫn có thể chống địch ngoại xâm. Vậy việc quân sư, đã giải quyết xong rồi chứ?"

Lời vừa dứt, sắc mặt phe Thái hậu và Lũng Nam Hầu đều đại biến, lại nghe Chu Đình An lạnh nhạt nói tiếp:

"Chuyện quân sư đã xong, giờ bàn tiếp chuyện giữa bản vương với Thế tử.

Về thân phận, bản vương là thân tử của tiên hoàng, huynh ruột của Hoàng thượng, Thế tử chỉ là ngoại thích, có gì sánh được với bản vương?

Nói về chức vị, bản vương là Nhiếp Chính đứng đầu triều đình, chức cao hơn Lũng Nam Hầu, còn Da Luật Thanh Túc chỉ là một thế tử nhỏ nhoi, ngay cả tước vị của cha còn chưa kế thừa, vậy mà dám ám toán bản vương.

Bản vương vốn bụng dạ hẹp hòi, vừa rồi nếu không phải người ra tay là Vương phi, kẻ c.h.ế.c e chẳng phải chỉ là một quân sư nhỏ bé."

Ánh mắt Chu Đình An nhìn sang Lũng Nam Hầu, trong mắt không giấu nổi sát khí.

"Hôm nay, nếu Lũng Nam Hầu không cho bản vương một câu trả lời thỏa đ.áng, e rằng cửa thành kinh đô sẽ chẳng dễ mà ra khỏi."

Thế cục đảo ngược, gương mặt đắc ý của Lũng Nam Hầu nãy giờ cũng đã lộ chút bất an.

Chu Đình An vốn tâm cơ sâu xa, ngoài mặt thì bất cần đời, chẳng lo việc chính sự, nhưng một kẻ dám g.i.ế.c cha cướp quyền như hắn, ai mà biết được phía sau còn ẩn giấu bao nhiêu lá bài.

Lũng Nam Hầu lần này chỉ vào kinh chúc thọ, không dẫn binh theo, nếu Chu Đình An thực sự muốn g.i.ế.c ông ta, không phải là chuyện dễ, nhưng cũng chẳng phải không làm được.

Cân nhắc thiệt hơn, Lũng Nam Hầu bỗng phá lên cười lớn.

Ông ta đứng dậy, nâng chén rượu, một chân đ.á mạnh quân sư đã c.h.ế.c trợn mắt nằm dưới đất văng sang một bên.

"Hà, Nhiếp Chính vương nói đùa rồi chứ gì? Vừa rồi bản hầu chỉ đùa một câu thôi, hôm nay là sinh thần Hoàng thượng, chúng ta nên vui vẻ, tiểu tiện nhân này c.h.ế.c là do y mệnh mỏng, hôm nay y phải c.h.ế.c, được c.h.ế.c dưới tay Vương phi đúng là phúc phận của nhà y, chuyện này bỏ qua đi, chúng ta uống rượu nào, uống rượu!"

Chén rượu Lũng Nam Hầu nâng rất thấp, tư thái cũng cực thấp, nhưng Chu Đình An lại không phải người dễ mềm lòng.

Hắn tựa lưng vào ghế, thong thả gõ ngón tay lên bàn, lặng lẽ nhìn Lũng Nam Hầu không nói gì.

Lũng Nam Hầu bị nhìn đến vã cả mồ hôi, lại liếc sang Thái hậu.

Thái hậu cũng chẳng còn khí thế ban nãy, vội vàng hòa giải:

"Nào, ai gia cũng kính Nhiếp Chính vương một chén, bọn hậu bối không hiểu chuyện, chúng ta đừng chấp nhặt với chúng."

Chu Đình An vẫn không động tĩnh, nghiêng đầu hỏi ta:

"Nàng hả giận chưa?"

Lời vừa dứt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.

Nói thực, ngay cả Giang Dư Hòa mà ở đây, chắc giờ cũng sẽ thuận theo mà nói: "Ta không giận nữa."

Nhưng ta không làm vậy, ta nhìn Chu Đình An, giọng không nhỏ:

"Hắn vừa rồi muốn g.i.ế.c ngài, sau đó muốn g.i.ế.c ta, lại còn muốn g.i.ế.c cả cha ta, mối hận này, ta nuốt không trôi!"

Chu Đình An "ừ" một tiếng, không nói thêm, tiếp tục nhìn Lũng Nam Hầu bằng ánh mắt sâu thẳm.

Nhìn gần nửa nén hương, cuối cùng Lũng Nam Hầu chịu không nổi nữa, cầm lấy roi lớn quất liên tiếp vào Da Luật Thanh Túc, đ.ánh cho Da Luật Thanh Túc kêu la thảm thiết.

"Đồ súc sinh, để ngươi lắm lời đòi tỷ thí, lão tử xem ngươi ngứa da lắm rồi, sau này còn dám đòi tỷ thí nữa không!"

"Cha, không dám nữa, không dám, sau này con không dám nữa!"

"Cho ngươi không dám, hôm nay lão tử không đ.ánh c.h.ế.c ngươi thì ngươi lại liên lụy đến cha thôi!"

"A! A!! A!!! Cha, đau c.h.ế.c con rồi..."

Về đến vương phủ, trời đã khuya lắm rồi.

Ta rửa mặt chải đầu xong, ngồi trên giường vắt tóc, Chu Đình An cởi trần nửa người trên, ngồi xuống bên cạnh, dưới ánh đèn vàng mờ, thẳng thắn nhìn ta chằm chằm.

"Nàng có thù oán gì với Lũng Nam Hầu?"

Tay ta khựng lại:

"Sao lại hỏi vậy?"

"Da Luật Thanh Túc mới vào kinh ba ngày, trước đó chưa từng giao tiếp với bản vương, cớ gì vừa tới đã khí thế hừng hực đòi tỷ thí cùng bản vương?"

Ta "ừ" một tiếng, cũng không định giấu giếm:

"Hắn vừa gặp đã phải lòng Giang Dư Hòa, Giang Dư Hòa lại khóc lóc kể lể bị ngài ức hiếp, tên ngốc ấy uống say, muốn bênh vực cho nàng."

Chu Đình An bật cười vì tức:

"Chỉ để khiến bản vương với hắn trở mặt, hai tỷ muội các ngươi đúng là tốn không ít tâm tư."

Ta đặt khăn xuống, nhìn thẳng vào mắt Chu Đình An.

"Nếu không tốn tâm tư, ta lấy đâu ra bản đồ bố phòng binh mã Lũng Nam? Chu Đình An, ta muốn ngài diệt Lũng Nam, không phải nói chơi."

Chu Đình An nhìn ta, rồi ngả người lên giường:

"Bao năm nay, cứ cách vài bữa nàng lại chạy tới vương phủ, lần nào cũng mang theo bản đồ Lũng Nam, mỗi lần bọn họ đổi bố phòng nàng đều có bản mới, Giang Thanh Dã, nàng chỉ là nữ nhi phòng khuê, làm thế nào mà lấy được những bản đồ ấy?"

"Ngài đừng hỏi, chỉ cần biết đều là thật là được. Ta chỉ không có binh mã, nếu cha ta có quân trong tay, ta cũng chẳng phải cả ngày chạy tới tìm ngài làm gì."

"Được rồi, nàng muốn bản vương giúp nàng, thì cũng nên cho bản vương một lý do.

Nàng từ nhỏ lớn lên ở kinh thành, Lũng Nam Hầu mấy chục năm nay đóng quân ngoài nghìn dặm, nàng với ông ta có thù oán gì?"

HomeTrước
Sau