📖 CHƯƠNG 5
"Thích đi tìm hoa hỏi liễu? Mấy nữ nhân kia thì có gì tốt, thô tục, diêm dúa, toàn mùi phấn son nồng nặc, bản vương ngửi vào chỉ muốn nôn."
Chu Đình An ngang ngược đặt ta lên giường, vừa quát tháo vừa nhúng khăn lau mặt lau tay cho ta.
"Sao mà nồng, rõ ràng rất thơm mà..."
Ta lầm bầm đ.áp lại, vừa mới giơ tay lên đã bị Chu Đình An mạnh tay ấn xuống.
"Đừng động, toàn mùi rượu, bản vương lau sạch người cho ngươi đã."
Có kinh nghiệm đêm qua, Chu Đình An cởi áo ta thuần thục hẳn.
Chẳng bao lâu đã cởi sạch sẽ.
Dưới ánh đèn mờ, ánh mắt Chu Đình An không chút né tránh mà rơi lên người ta.
Hắn dùng khăn chậm rãi lau từng tấc da, cẩn trọng, tựa như đang lau chùi một món trân bảo tuyệt thế.
Ta cảm thấy hắn thật kỳ lạ, rõ ràng là kẻ kiêu ngạo, thiếu kiên nhẫn nhất, lúc này lại cam lòng làm việc giúp nữ nhân lau thân thể như thế.
"Chu Đình An..."
"Bản đồ bố phòng Lũng Nam, ngài xem rồi chứ, rốt cuộc... có đủ sức diệt được không?"
Chu Đình An vừa lau tới thắt lưng ta, giọng nói đã khàn đi thấy rõ:
Ta mừng rỡ:
"Thật sự làm được sao?"
Thắt lưng hơi nhột, ta vô thức vặn mình, sắc mặt Chu Đình An càng trầm xuống.
"Đừng vặn nữa, lát nữa hãy vặn."
Ai cần lát nữa vặn, ta nghĩ đến chuyện sắp công phá được Lũng Nam, nghĩ tới cảnh Lũng Nam Hầu sống không bằng c.h.ế.c, liền không nhịn được mà bật cười khanh khách.
Chu Đình An nhìn ta chăm chú:
"Giang Thanh Dã, phải chăng là nàng thiếu dạy dỗ?"
Ta cười xoay người đi, không thèm để ý đến hắn, ôm lấy chăn gấm chuẩn bị ngủ, bỗng phía sau lún xuống, cả người bị bế thẳng lên đặt lên người Chu Đình An.
"Ta muốn ngủ..."
Chu Đình An liền kéo áo mình ra, cúi đầu hôn xuống, vừa gấp gáp vừa mãnh liệt.
Bỗng ta nhớ đến đêm Chu Đình An bị hạ dược.
Nửa đầu đêm ấy, hai ta thực sự đ.ánh nhau, đ.ánh đến nửa đêm, Chu Đình An bắt đầu có vẻ lơ đãng.
Hắn vừa giao đấu vừa thương lượng với ta:
"Giang Thanh Dã, chúng ta có thể lên giường đ.ánh được không?"
Ta lập tức nghiêm giọng từ chối, lão tử một thân võ nghệ, nội công mạnh mẽ thế này, không có không gian rộng thì phát huy thế nào?
Lên giường chật hẹp mà làm gì, mơ à.
Chu Đình An vẫn dỗ ngọt:
"Đ.ánh ở sân thì rộng, nhưng trên giường, lại có một kiểu vui thú khác."
Hừ, ai mà tin hắn?
Thế nên ta càng ra tay tàn độc, chiêu nào cũng nhắm vào điểm yếu mà đ.ánh.
Giờ nghĩ lại, đêm đó ta quả thật hồ đồ, chẳng nghe ra thâm ý trong lời hắn.
Ta bị Chu Đình An hôn đến nóng rực, chỉ cảm thấy bản thân như miếng bánh trà khô bị thả vào nước sôi, từ từ nổi lên, rồi lại chầm chậm giãn nở.
Những cái chạm ẩm ướt, dây dưa triền miên ấy như từng đợt sóng dập dìu, theo nhịp thở vỗ vào bờ cát, ngấm dần vào từng hạt cát khô, cho tới khi nước biển hoàn toàn thấm đẫm, khiến cát khô cũng mang hương vị của sóng biển.
Bên ngoài cửa sổ, đêm yên tĩnh lắc lư thành sắc mực đặc quánh.
Đêm sinh thần Chu Đệ, trong cung tổ chức một yến tiệc vô cùng long trọng.
Cũng không ngoài dự liệu, tiểu Thế tử Lũng Nam Hầu – Da Luật Thanh Túc – mượn rượu làm càn, trước mặt mọi người buông lời khiêu khích Chu Đình An.
"Nghe nói Nhiếp Chính vương có một tuyệt kỹ bản lĩnh đ.ánh nữ nhân, đêm nay không biết có thể chỉ giáo cho tại hạ một phen?"
Lời này nói ra thật bất ngờ, ngay cả người như Chu Đình An từng trải bao sóng gió cũng phải sững người một thoáng.
"Đ.ánh nữ nhân?"
Chu Đình An liếc mắt nhìn ta, hạ giọng hỏi:
"Bản vương ngoài đ.ánh với nàng ra, đã từng động thủ với nữ nhân nào khác? Hắn muốn bênh vực cho nàng? Hắn dựa vào cái gì?"
Ta lặng lẽ uống cạn một chén rượu:
"Chẳng lẽ ngài lại vướng thêm nợ đào hoa ở ngoài rồi?"
Chu Đình An cười giận, liếm môi, trên người toát ra khí thế có phần tà ác, quả thực rút đao nhảy lên chính giữa đại điện.
Người còn chưa đứng vững ở trung tâm, tiếng nói đã nhẹ bẫng vang bên tai ta:
"Giang Thanh Dã, tốt nhất là nàng không dính líu gì tới hắn, nếu không, đêm nay bản vương sẽ g.i.ế.c hắn."
Nhìn bóng lưng Chu Đình An, ta không kìm được mà mắt sáng rực vì phấn khích.
G.i.ế.c đi, g.i.ế.c hắn đi!
G.i.ế.c rồi diệt Lũng Nam, ngày đăng cơ cũng chẳng còn xa.
Chính giữa đại điện, hai người giao đấu vô cùng dứt khoát, không thừa lấy một câu.
Ta hiểu rõ sự lợi hại của Chu Đình An, nhưng Da Luật Thanh Túc kia cũng không phải kẻ dễ đối phó.
Tên khốn này xuất thân ngoại tộc, ra chiêu nhìn thì chậm mà lại hiểm ác vô cùng, bị hắn đ.ánh trúng một quyền, ít nhất cũng phải nằm liệt giường nửa tháng...
Nhìn bộ dạng vênh váo tự đắc của Da Luật Thanh Túc, ta lại không khỏi nhớ đến mối nhục năm xưa từng phải chịu ở Lũng Nam!
Nghĩ mà căm giận đến nghiến răng.
