📖 CHƯƠNG 1
Ta là Đế sư, nữ giả nam trang. Khi cáo bệnh từ quan, Hoàng đế tiễn biệt, ta lại ngất trong vòng tay hắn.
Ngự y bắt mạch, kinh ngạc thốt lên: "Đây là hỉ mạch!"
Xong rồi, chuyện ta mang thai con của Hoàng đế này không thể giấu được nữa rồi...
Khi ấy, ta mới mười bốn tuổi, học vấn uyên thâm, danh tiếng vang khắp thiên hạ. Cha khẩn cầu ta làm tiên sinh dạy cho Tứ Hoàng tử, dốc lòng dạy bảo.
Thục Phi - mẫu thân của Tứ Hoàng tử chính là nốt chu sa trong tim cha.
Cha luôn bắt ta nữ giả nam trang, có lẽ chính là để chờ ngày hôm nay. Nhưng ta không oán trách ông.
Năm ta bốn tuổi, lưu lạc trong đám dân chạy nạn, may được cha cứu giúp. Để báo ơn nuôi dưỡng và đáp lại nguyện vọng của cha, ta đồng ý làm tiên sinh của Tứ Hoàng tử.
Ta vốn nghĩ, đợi Tứ Hoàng tử trưởng thành, ta có thể thành công lui thân, trở về quê cũ. Nào ngờ, vị thiếu niên bề ngoài gầy yếu thanh tú ấy thực chất lại thâm hiểm, đầy tham vọng. Chỉ trong vòng mười năm ngắn ngủi, hắn đã lên ngôi Hoàng đế.
Khi mới đăng cơ, Hoàng đế nói: "Quốc gia chưa ổn định, cần tiên sinh phụ tá."
Hắn khẩn khoản cầu xin ta ở lại. Ta không nỡ từ chối, định bầu bạn thêm một hai năm nữa. Đến lúc đó, ta sẽ rời xa triều đình, ẩn cư nơi sơn dã. Với nhan sắc như hoa của ta, vẫn còn kịp lấy được như ý lang quân, sống cuộc đời bình dị.
Nào ngờ, lần này Bệ hạ đi tuần du phương Nam gặp chuyện bất trắc, trúng một loại độc khó nói, chỉ có thể giải bằng việc cá nước thân mật.
Đêm khuya hôm ấy, vừa thoát khỏi đám sát thủ truy đuổi, ta không dám bỏ mặc hắn một mình. Mạng hắn như treo trên sợi tóc, ta cũng không thể thấy chế-t mà không cứu. Vì vậy, ta đành hy sinh sự trong trắng để cứu hắn trong nước sôi lửa bỏng...
Khi ta tỉnh dậy, vị quân vương trẻ tuổi bên cạnh đang vòng tay ôm eo ta. Ta cẩn thận gỡ tay hắn ra, kinh ngạc trước bàn tay rộng dày của hắn. Hắn không còn là tiểu thiếu niên với làn da trắng như tuyết, phấn điêu ngọc trác như tiểu cô nương, yếu ớt gầy gò mà ta gặp ngày xưa nữa.
Ta nhớ, năm ấy hắn mười tuổi. Vì thân thể yếu đuối hay đau ốm nên được tiên đế yêu thương, nhưng lại gầy nhỏ hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi. Thục Phi dắt hắn đến trước mặt ta, giới thiệu ta với hắn. Khi hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc khó giấu
Ban đầu ta chỉ định làm tiên sinh dạy hắn, nhưng Thục Phi lại có ý khác, bắt hắn bái ta làm sư. Lễ bái sư ba quỳ chín lạy, từ đó ta có thêm một đệ tử.
Nhìn gương mặt thanh tú anh tuấn của hắn lúc ngủ, ta khẽ thở dài, lặng lẽ đứng dậy.
Ta tưởng không để hắn biết thì có thể bình thản đối mặt, nhưng khi thoáng thấy vết đỏ kia, hai má nóng bừng, lòng rối bời...
Khi Chương Nghị dẫn người tìm đến, bệ hạ đã tỉnh.
Hắn sai Chương Nghị đi điều tra bọn sát thủ đêm qua, rồi gọi ta vào phòng hỏi:
"Tiên sinh, nữ tử giải độc cho trẫm đêm qua..."
"Đã đưa bạc, người ta đi sớm rồi." Ta điềm nhiên đáp, giọng khẳng định: "Bệ hạ yên tâm, sẽ không có hậu hoạn gì đâu."
Minh Kiêu nhướng mày, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm ta: "Ồ? Tiên sinh đưa bao nhiêu bạc mà có thể khiến một cô nương trong sạch trao thân cho trẫm?"
"Sao gọi là trao thân?" Ta bình thản ngước mắt, ánh nhìn đầy không đồng tình, từng lời từng chữ: "Bệ hạ là thiên tử. Tuy đêm qua nàng không biết thân phận của ngài, nhưng bệ hạ trẻ tuổi khỏe mạnh, anh tuấn phi phàm, không hề làm nhục nàng."
"Nàng là cô nương trong sạch, sao lại chịu?" Minh Kiêu hỏi.
Ta đã đoán trước hắn sẽ hỏi, nên đã chuẩn bị sẵn lý do:
"Đúng là có khổ tâm. Phu quân nàng bệnh nặng, từ trước khi thành thân đã liệt giường. Do vậy, tuy nàng là phụ nhân đàng hoàng, nhưng không phải hầu hạ lão đầu hay làm gối cho ngàn người mà có thể kiếm được ngàn lượng bạc. Sau này, nàng vừa có tiền chữa bệnh cho phu quân, lại không phải vất vả làm việc mà vẫn sống sung túc, đối với nàng đã là chuyện tốt."
"Phụ nhân đàng hoàng?"
Ta mặt không đỏ, hơi thở không gấp gật đầu nói dối: "Bệ hạ là thiên tử, tuy vì giữ mạng, nhưng thần làm sao dám để người không trong sạch hầu hạ ngài?"
Lời nói của ta trước sau hợp lý, logic chặt chẽ.
Minh Kiêu không nghi ngờ, nói: "Đêm qua, vất vả cho tiên sinh rồi."
Ta vội nói: "Bệ hạ bình an, thần không vất vả."
Minh Kiêu ngồi xuống, lại ngẩng đầu nhìn ta, nói: "Phiền tiên sinh dẫn nữ tử đó đến, trẫm muốn gặp nàng một lần."
"Vì sao?" Ta ngạc nhiên nhìn hắn. Có gì hay mà gặp?
Đã nói là phụ nhân nông thôn, người ta còn có phu quân!
Sao hắn còn có thể hứng thú chứ?
"Tiên sinh có điều không biết, nữ tử ấy để lại một vật."
Hắn thò tay vào tay áo, lấy ra một vật. Một cái ngọc trụy hình giọt nước đeo dây đỏ!
Đó là vật ta thường đeo trên cổ, ngày thường bị quần áo che kín, không cho người ngoài thấy.
Tại ta sáng sớm thức dậy, không an lòng, lại không để ý ngọc trụy ngọc đã không còn trên cổ.
Trong lòng ta lo lắng, nhưng không dám để lộ chút nào.
"Vật này... vật này là nữ tử đó tặng ngài." Ta cụp mắt xuống, giọng từ tốn nói, "Trăm năm tu được đi chung thuyền, ngàn năm tu được chung chăn gối. Nàng tặng ngọc bội này cho ngài, hẳn là để làm kỷ niệm."
