📖 CHƯƠNG 2
Khóe mắt Trữ Cảnh giật giật, không nói gì.
Để chấn chỉnh lại cái "não luyến ái" của đệ ấy, ta tìm một gian sương phòng gần đệ ấy nhất trong viện, sai hạ nhân dọn hết đồ đạc của ta vào.
Sắc mặt Trữ Cảnh không được đẹp cho lắm:
“Ta không thích sống chung viện với người khác..."
Ta vỗ luôn một chưởng lên đầu đệ ấy:
“Ta không trông chừng ngươi, nhỡ ngươi lại tìm cái c.h.ếc thì làm thế nào?"
Trữ Cảnh bị tát choáng váng.
Ngơ ngác nhìn ta, nói không nên lời.
Hạ nhân trong phủ lại càng không dám thở mạnh.
Từng người mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ như không thấy gì cả.
Ta để ý thấy có mấy nha hoàn tiểu tư kinh ngạc đến mức miệng há to có thể nhét vừa cả quả trứng gà.
Còn có một tên thị vệ tuổi đời còn trẻ, hai chân đang run lẩy bẩy.
Cuối cùng, Trữ Cảnh nhắm mắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Chuyển cho nàng ta!"
Đây chính là áp chế huyết mạch đó.
Cho dù ngươi có làm quan to đến đâu, đệ đệ thì mãi vẫn là đệ đệ thôi.
Ta đi dạo lung tung khắp vương phủ rộng lớn.
Nhìn một vòng mới biết, Trữ Cảnh si tình với nữ tử kia đến mức nào.
Trong thư phòng khắp nơi đều là bức họa của nàng ta.
Từng bức từng bức, rơi lả tả đầy đất, treo kín trên tường, trên bàn cũng xếp thành đống.
Nữ tử trong tranh trán thanh mày tú, mặt tựa hoa đào, quả thực vô cùng xinh đẹp.
Nàng ta đứng trên đầu phố tuyết phủ trắng xóa, khoác chiếc áo choàng màu đỏ thắm, tay xách một hộp điểm tâm, đang mỉm cười nhè nhẹ với ai đó.
Mỗi một bức họa, đều giống nhau như đúc.
Thị vệ Tần Phong nhỏ giọng nói với ta:
“Thái úy khi còn nhỏ từng ngất xỉu trên phố, vừa đói vừa lạnh, là Hứa cô nương đã cho ngài ấy một hộp điểm tâm cứu mạng..."
Hắn khựng lại, giọng đè xuống thấp hơn:
“Nhưng Hứa cô nương đó, đã thành thân rồi..."
Đã thành thân rồi, còn có gì phải vương vấn nữa chứ.
Nếu như cô nương đó chưa gả chồng, ta còn có thể giúp đệ ấy trù tính tranh giành một phen.
Nhưng sự đã đến nước này, không chừng hai tháng nữa con của người ta cũng ra đời rồi, còn gì để nói nữa.
Ta lập tức kéo Trữ Cảnh lại, ra lệnh:
“Vẽ tranh cho ta!"
Trữ Cảnh lộ vẻ không vui:
“Nếu tỷ muốn vẽ tranh, đệ sẽ đi mời họa sư..."
Ta véo tai đệ ấy:
“Sao, nữ tử khác thì vẽ được, tỷ tỷ ruột của ngươi lại vẽ không được hả?"
Trữ Cảnh cực kỳ không tình nguyện:
“Nhưng đệ đã từng thề đời này chỉ vẽ vì một mình nàng ấy..."
Ta giơ tay lên cao, mang theo ý vị uy hiếp:
“Hửm?"
Hắn hít sâu một hơi, vô cùng khuất nhục mà trải giấy Tuyên ra, cầm bút lên...
Ta ngồi trên ghế, bày ra một tư thế hết sức tao nhã.
Hắn vẽ rất nhanh. Ta thỉnh thoảng lại sáp lại gần xem, lần nào hắn cũng nhíu mày đẩy ta ra, bảo đừng động đậy.
Vẽ xong rồi, ta khá là hài lòng.
"Coi như cũng lột tả được bảy tám phần phong tư của ta rồi," ta ngắm nghía một hồi, đưa ra lời khuyên chân thành:
“Lần sau chú ý một chút, đừng vẽ mặt tròn quá, trông béo lắm."
Khóe mắt hắn lại giật giật.
Ta sai người gỡ bức họa của Hứa Thanh Lăng xuống, mang bức họa của ta treo lên thay.
Trữ Cảnh nhíu mày, muốn ngăn cản.
Ta phóng ngay một ánh mắt sắc như dao qua.
Hắn ngoan ngoãn liền.
"Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ngươi đều phải vẽ cho tỷ tỷ một bức," ta nhìn những bức họa đầy ắp trong phòng, vung tay lên đầy khí thế:
“Đến khi nào tranh của tỷ tỷ treo kín cái phòng này mới thôi!"
Tần Phong đứng cạnh cười đến mức không khép được miệng:
“Vâng ạ."
Trữ Cảnh lạnh lùng liếc hắn một cái.
Sáng sớm thức dậy, Trữ Cảnh đang múa kiếm.
Kiếm quang như dải lụa, vạt áo bay phấp phới.
Hắn vận một thân trường bào màu nguyệt bạch, đai lưng thắt rất chặt. Từng chiêu từng thức lăng lệ vô cùng, nhưng lại mang theo vẻ đẹp khó tả.
Mũi kiếm xé gió, phát ra tiếng vù vù khe khẽ.
Cả người hắn tựa như một con hạc trắng, vút lên hạ xuống trong ánh ban mai.
Ta đứng bên cạnh ra sức vỗ tay:
“Lý gia ta thế mà lại sinh ra được một nam nhi như ngươi, ta vô cùng tự hào!"
Thế kiếm chợt khựng lại.
Trữ Cảnh sầm mặt, thu kiếm bỏ đi.
Đệ đệ biết xấu hổ rồi.
Ta thầm nghĩ trong bụng.
Bao nhiêu năm không gặp, khó tránh khỏi có chút xa lạ.
Ở chung thêm vài ngày nữa là tốt thôi.
Ta ngồi trong tiểu viện đọc thoại bản, cắn hạt dưa.
Thoại bản là do Tần Phong tìm cho ta, nghe bảo là đang thịnh hành ở kinh thành, kể về chuyện tài tử giai nhân.
Ta xem mà ngáp ngắn ngáp dài.
Hạt dưa là nhà bếp mới rang, vị ngũ vị hương, cắn vào thơm nức cả miệng.
Ta nhả vỏ hạt dưa đầy một đất, hất cằm về phía bàn đá:
“Tiểu Bổng Tử đi đi, pha cho ta ấm trà mới mang ra đây."
Trữ Cảnh đứng bên cạnh, nửa ngày không nhúc nhích.
Ta nghi hoặc ngẩng đầu lên:
“Đứng ngây ra đó làm gì? Muốn ta khát c.h.ếc à?"
Trữ Cảnh đầy vẻ nhẫn nhịn mà bưng ấm trà đi.
Ta ngồi lâu eo mỏi lưng đau, liền đứng dậy vươn vai một cái.
"Tiểu Bổng Tử lại đây, bóp vai cho ta, mấy nay vai mỏi quá."
Sắc mặt Trữ Cảnh lại trầm xuống.
Tay hắn theo bản năng giơ lên một chút, rồi lại khắc chế mà thu về.
Xem ra là đã quyết tâm không thèm nghe lời ta rồi đây.
Ta hạ thấp giọng, bắt đầu uy hiếp:
“Ta đếm đến ba, ngươi mà còn không qua đây thì tự liệu hồn. Một, hai..."
Trữ Cảnh giống như bị ai bấm công tắc, không khống chế được mà bước tới đấm lưng cho ta.
Đợi đến khi hắn phản ứng lại, chính hắn cũng cảm thấy khó tin.
Ta vô cùng hài lòng.
Vẫn là chiêu này xài tốt.
Trăm lần thử trăm lần linh.
Hắn lớn rồi, sức lực cũng mạnh hơn, đôi tay với những khớp xương rõ ràng ấn lên vai, mỗi một nhịp đều thoải mái vô cùng.
Ta cả người khoan khoái, quay đầu vò vò tóc hắn.
Tóc hắn rất mềm, giống hệt như hồi bé.
"Ngoan, tối nay tỷ làm thịt viên củ sen cho đệ ăn."
Cả đám hạ nhân trong viện đưa mắt nhìn nhau, gục đầu xuống thật sâu.
Chỉ sợ bản thân nhỡ miệng bật cười thành tiếng.
