Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.264 từ1/10 chương

Tôi chẳng thể ngờ rằng, chiếc xe bảy chỗ màu trắng ấy lại chính là chuyến xe định mệnh đưa mình thẳng xuống địa ngục.

Mọi chuyện bắt đầu từ một ly trà sữa bên lề đường tại Tây Cảng. Tôi vừa bị sa thải khỏi một công ty khởi nghiệp — vốn liếng cạn kiệt, nhân viên lần lượt rời đi, và tôi là người cuối cùng tra chìa khóa khóa cửa. Thất nghiệp lại thêm thất tình, tôi mua tấm vé một chiều sang Siem Reap rồi bắt xe buýt đến đây. Nghe người ta kháo nhau rằng biển ở đây đẹp, sòng bài lại sầm uất, rất thích hợp để "tìm lại chính mình".

Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.

Tây Cảng không hề rực rỡ như những lời quảng cáo. Đường phố bụi bặm mù mịt, các sòng bài đồng loạt đóng cửa sau lệnh cấm năm 2019, khách sạn bỏ hoang nằm la liệt. Tôi lang thang qua khu phố người Hoa — nơi mà 90% biển hiệu đều viết bằng tiếng Trung, xung quanh toàn là quán ăn Phúc Kiến, tiệm mát-xa và tiệm cầm đồ.

Chiều ngày thứ ba, tôi ngồi trong một cửa hàng thuộc chuỗi Tiệm ăn vặt Sa Huyện. Một ly trà sữa có giá 42.000 đồng, vị ngọt gắt đến khó chịu.

Gã đàn ông ngồi đối diện tự giới thiệu tên A Long, người Quảng Đông, nói tiếng Phổ thông bập bõm. Gã chừng 35 tuổi, mặc áo polo đen, tay đeo chiếc Rolex — tôi nhận ra ngay là đồ giả vì kim giây chạy giật giật không đều.

"Nghe giọng cậu chắc là người miền Bắc nhỉ?"

Tôi gật đầu.

"Tôi cũng từ Bắc Kinh đến đây, làm ăn ở vùng này được năm năm rồi." A Long vừa rót trà vừa nói, "Thấy cậu lượn lờ ở đây suốt, vẫn chưa tìm được việc à?"

Tôi thật thà thú nhận mình đang tìm hướng đi mới.

"Thế thì đúng người rồi đấy." A Long hạ thấp giọng, "Công ty anh đang tuyển 'nhân viên chăm sóc khách hàng nước ngoài'. Lương khởi điểm 100 triệu đồng, bao ăn ở, không cần kinh nghiệm. Chỉ cần biết sử dụng máy tính là được — cậu học IT mà, đúng chứ?"

Tôi thoáng do dự. Mức lương đó cao gấp đôi thu nhập cũ của tôi.

"Công ty ở đâu ạ?"

"Khu công nghiệp Khải Toàn Thành, lái xe mất chừng mười lăm phút thôi. Mai anh đưa cậu đi tham quan nhé? Hoàn toàn miễn phí, không thích thì về, không ai ép."

Tôi tự nhủ: Chỉ đi xem thử thôi, cũng chẳng mất gì.

Lúc đó tôi nào hay biết, ở Tây Cảng, những thứ "miễn phí" luôn là những thứ đắt đỏ nhất. Và có những cái bẫy chẳng cần đến thuốc mê — chúng chỉ mượn sự tuyệt vọng và lòng tham của chính nạn nhân để tự sập xuống.

Sáng hôm sau, A Long lái chiếc xe bảy chỗ màu trắng đến đón. Trên xe còn có hai người khác — một thanh niên tầm tuổi tôi đang ngủ gật; người còn lại là một đàn ông trung niên, gương mặt đờ đẫn nhìn ra cửa sổ, mắt không hề chớp.

"Đồng nghiệp tương lai của cậu đấy," A Long nói, "họ cũng đi phỏng vấn."

Xe lăn bánh rời khỏi trung tâm. Đường sá xóc nảy, bụi tung mù mịt. Tôi mở Google Maps nhưng máy không có tín hiệu. Bật 4G lên thì sóng quá yếu, không tài nào tải nổi bản đồ.

"Sóng ở khu này kém lắm," A Long giải thích, "lát nữa đến nơi có WiFi mạnh, dùng thoải mái."

Lẽ ra tôi phải nhận ra điều bất thường từ sớm. Nhưng lúc đó, tâm trí tôi chỉ mải quanh quẩn với mức lương trăm triệu, nghĩ đến số tiền sẽ gửi về cho mẹ, và nghĩ đến việc chứng minh cho người yêu cũ thấy tôi không phải là kẻ thất bại.

Nửa tiếng sau, xe dừng trước một tòa nhà bảy tầng tường trắng, cửa sổ rào song sắt chắc chắn. Biển hiệu ghi: "Trung tâm Thương mại Khải Toàn Thành". Bao quanh tòa nhà là hàng rào thép gai cao tới ba mét. Bảo vệ ngoài cổng vắt súng ngắn ngang hông — tôi loáng thoáng nhìn thấy báng súng lấp ló sau lớp áo.

"Văn phòng ở đây," A Long hất cằm, "lên tầng ba phỏng vấn."

Chúng tôi bước vào trong. Sảnh lễ tân sang trọng đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài như lao tù — sàn lát đá cẩm thạch, đèn chùm rực rỡ, cô tiếp tân nở nụ cười rất chuyên nghiệp. Thang máy Mitsubishi sạch bóng.

Tầng ba. Cửa thang máy mở ra.

Chẳng có phòng phỏng vấn nào cả.

Hiện ra trước mắt tôi là một không gian làm việc rộng lớn, khoảng năm mươi con người đang cắm mặt vào máy tính. Màn hình chi chít chữ tiếng Trung. Vài người gõ phím cạch cạch liên hồi, số khác lại gọi điện bằng giọng ngọt xớt: "Cưng à, có đó không? Dạo này thế nào rồi?"

A Long huých mạnh vào vai tôi, đẩy tôi vào trong. Cánh cửa phía sau đóng sầm lại.

"Chào mừng mày đến với công ty." Giọng gã thay đổi 180 độ, rũ bỏ hoàn toàn vẻ thân thiện ban nãy, "Từ giờ trở đi, đây là chỗ làm việc của mày."

Tôi giật mình quay lại. Hai tên bảo vệ to lớn đã đứng chắn cửa từ lúc nào.

"Giao điện thoại đây."

Tôi toan chống cự thì một tên đã rút dùi cui điện ra, bấm nút nẹt lửa xẹt xẹt. Tôi đành cắn răng giao nộp.

Bọn chúng lột sạch ví tiền, hộ chiếu và thẻ ngân hàng của tôi. Trên người tôi lúc này chỉ còn lại đúng bộ quần áo đang mặc.

"Đưa nó đi 'học tập'."

Một gã vạm vỡ áp giải tôi đi. Ngang qua dãy bàn làm việc, tôi liếc thấy màn hình của họ — toàn là ảnh các cô gái xinh đẹp, các tài khoản WeChat giả mạo, và danh sách "khách hàng" kèm theo ghi chú: "Trương Kiến Quốc, 45 tuổi, Trịnh Châu, đã ly hôn, có nhà máy, tiền tiết kiệm khoảng 7 tỷ VNĐ, tính cách: thiếu thốn tình cảm, dễ xúc động."

Tôi bàng hoàng nhận ra sự thật.

Đây không phải công ty. Đây là một sào huyệt lừa đảo.

Căn phòng "học tập" thực chất là một buồng giam rộng chừng 2 mét vuông, kín mít không cửa sổ, đèn neon trắng lóa bật sáng 24/24. Tôi bị nhốt ở đó suốt sáu tiếng đồng hồ, không nước uống, không thức ăn, chỉ có một chiếc ghế nhựa và tờ giấy A4 dán trên tường.

"Nội quy khu công nghiệp":

Không được tự ý rời khỏi tòa nhà. Tuyệt đối không liên lạc với bên ngoài. KPI hàng tháng: 50.000 USD (khoảng 1,2 tỷ VNĐ), không đạt sẽ bị trừng phạt. Ý định bỏ trốn: nhốt "thủy lao" hoặc dùng "roi điện". Nếu tử vong tại đây, báo cáo là: "đột tử do bệnh tật". Tôi ngồi bó gối, thẫn thờ nhớ lại ly trà sữa chiều hôm qua. Vị ngọt gắt nơi cuống họng giờ đây thật đắng chát. Tôi đã hiểu — đó là hương vị của sự giả tạo, của những lời hứa hão huyền và của lòng tham đã làm mờ lý trí.

Home
Sau