📖 CHƯƠNG 8
Cô ta lắc đầu dứt khoát: "Tôi buộc phải ở lại. Bọn chúng đã đánh hơi thấy mùi rồi — nếu tôi tự nhiên bốc hơi, chúng sẽ giết con gái tôi trong vòng 24 giờ."
"Chị có tin là tôi sẽ báo cảnh sát không?"
Cô ta khẽ mỉm cười. Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô ta cười, nhưng nụ cười ấy không có niềm vui, chỉ có nỗi đau xé lòng.
"Không. Nhưng tôi tin cậu sẽ cố gắng hết sức mình. Chỉ bấy nhiêu thôi là đủ rồi."
Cô ta quay gót bỏ đi, để lại tôi đứng chết trân tại chỗ, bàn tay nắm chặt sợi cáp sạc như đang nắm giữ chiếc chìa khóa định mệnh của đời mình.
Đêm hôm đó, tôi thò tay moi chiếc máy từ khe tường ra. Pin đã cạn kiệt, tôi bấm bụng cắm đầu cáp vào ổ điện chung của cả phòng — một nước đi liều mạng, nhưng giờ đây tôi chẳng còn gì để mất nữa.
Mười lăm phút sau. Pin báo: 12%.
Tôi hối hả mở Gmail. Không có tin nhắn mới nào. Tôi kiểm tra mục Đã gửi — dòng tin kia thực sự đã được gửi đi, hệ thống báo "Đã gửi", không có lỗi. Kiểm tra Zhihu — blogger @MạngAnNinhTiểuTrương đã xem, có dấu "Đã đọc" từ 2 ngày trước, nhưng tuyệt nhiên không có hồi âm.
Tôi cắn răng gửi thêm một tin nữa:
14:00 chiều mai, tôi sẽ liều mạng trốn thoát một lần nữa.
Nếu tôi thất bại, xin hãy ghi nhớ: Trần Mặc, 26 tuổi, sinh viên năm cuối Đại học Bắc Kinh, số điện thoại của mẹ tôi là 138xxxx1234. Hãy nhắn với bà rằng đứa con trai này bất hiếu, không thể phụng dưỡng bà được nữa.
Và còn một người nữa: Lâm Tuyết, quê Vũ Hán, Hồ Bắc, con gái tên là Lâm Tiểu Vũ. Xin hãy tìm cách cứu giúp mẹ con họ.
Tôi bấm gửi. Pin tụt xuống còn 7%. Tôi vội vàng tắt nguồn máy để chắt chiu từng giọt năng lượng cuối cùng cho ngày mai.
Tôi ngả lưng xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà tăm tối. Tôi nghĩ về mẹ, nghĩ về Lâm Tuyết khốn khổ, và nghĩ về Trương Kiến Quốc — không biết giờ đây ông ta đã bị đưa lên "bàn mổ" chưa? Hay vẫn đang khắc khoải chờ đợi tin nhắn từ tôi, mà không hay biết rằng "Lâm Tiểu Vũ" của ông ta đã sắp biến mất vĩnh viễn?
Tôi cay đắng thầm nghĩ: 3% pin đã đổi lấy một tia hy vọng mong manh. Liệu 7% pin còn lại có đủ sức để đánh đổi lấy tự do, hay tôi sẽ phải vùi thây nơi đất khách quê người này?
Tôi thực sự không biết. Tôi chỉ biết chắc một điều duy nhất:
Ngày mai. Đúng 14 giờ chiều.
Ngày thứ sáu, tôi tỉnh giấc trước cả khi hồi chuông sáu giờ vang lên. Suốt cả đêm tôi gần như thức trắng. Cục pin điện thoại giấu dưới gối chỉ còn vỏn vẹn 7%, nằm im lìm như một quả bom hẹn giờ.
Tôi trải qua ca làm việc như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Tôi vẫn tiếp tục nhắn tin cho "chị Mai" — người phụ nữ góa phụ bán hoa ở Quảng Châu. Chúng tôi tán gẫu về thời tiết, về mèo cưng, tuyệt đối không đả động gì đến "cơ hội đầu tư". Bà ấy tin tôi sái cổ, vẫn mòn mỏi chờ đợi tôi dẫn lối để đổi đời.
Tôi tự nhủ: Nếu trốn thoát thành công, bà ấy sẽ được cứu — tôi sẽ báo cảnh sát triệt phá hang ổ này. Còn nếu thất bại, bà ấy sẽ mất 17,5 triệu đồng, còn tôi thì mất mạng.
Không có con đường thứ ba cho tôi lựa chọn.
13:30. Tôi lấy cớ đi vệ sinh để mở máy. Pin lúc này chỉ còn 6%.
Vẫn không có tin nhắn mới nào. Gã blogger vẫn im hơi lặng tiếng. Có lẽ gã nghĩ đây chỉ là một trò đùa dai, hoặc gã đã báo cảnh sát nhưng phía họ chưa có động tĩnh gì — hoặc tệ hơn, họ đã bị mua chuộc từ lâu.
Tôi tắt nguồn máy, chắt chiu từng giọt năng lượng cuối cùng cho thời khắc quyết định.
13:45. Tôi ngồi trước bàn làm việc, tay đặt trên bàn phím nhưng mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ treo tường. Kim giây nhích từng chút một thật nặng nề.
13:50. Hệ thống vẫn vận hành bình thường. Năm mươi con người xung quanh vẫn mải miết nhắn tin "nuôi heo".
13:55. Lâm Tuyết lầm lũi đi xuống cầu thang hướng về phía tầng một. Cô ta không hề liếc nhìn tôi lấy một lần.
13:58. Tôi đứng bật dậy. Tên bảo vệ ở góc phòng lập tức liếc nhìn cảnh giới.
"Tôi đi vệ sinh."
Hắn khẽ gật đầu — dạo gần đây tôi đi vệ sinh khá thường xuyên nên hắn không mảy may nghi ngờ.
Nhưng tôi không vào nhà vệ sinh mà lẩn nhanh ra lối cầu thang bộ.
13:59. Tầng một. Phòng kỹ thuật. Cánh cửa vẫn đóng im lìm. Tôi nghe thấy tiếng của Lâm Tuyết vang lên từ bên trong: "Router chính gặp sự cố, tôi cần phải khởi động lại ngay."
Tôi nép mình chờ đợi. Đồng hồ điện tử nhảy số: 13:59:45.
14:00:00.
Toàn bộ đèn trong tòa nhà vụt tắt. Hệ thống sập hoàn toàn. Tiếng la hét, chửi thề vang lên từ khắp các tầng — năm mươi con người vừa mất kết nối, đồng nghĩa với việc mất "heo" và mất tiền.
Tôi đẩy cửa xông vào. Lâm Tuyết đang đứng đó, tay vẫn đặt trên công tắc điện, nhìn tôi trân trân.
"Chạy mau đi!"
Tôi lao thẳng về phía cửa sau. Chiếc khóa Yale đang sáng đèn xanh. Tôi run rẩy bấm mã: 1-2-0-6.
Đèn bất ngờ chuyển sang màu đỏ.
Tôi nghiến răng thử lại lần nữa: 1-2-0-6. Vẫn là đèn đỏ.
"Chị ơi—" Tôi bàng hoàng quay lại nhìn Lâm Tuyết.
Gương mặt Lâm Tuyết lúc này cắt không còn giọt máu: "Bọn chúng đã đổi mật mã mà tôi không hề hay biết."
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía cầu thang. Đám bảo vệ đang rầm rập lao xuống.
Lâm Tuyết vội vàng đẩy tôi vào một góc khuất: "Giả vờ như đang sửa máy đi! Để tôi đối phó với bọn chúng."
Cô ta mở toang cửa trước, gắt gỏng quát lớn: "Hệ thống sập rồi, tôi cần mười phút để khắc phục. Cấm ai được bước vào đây!"
Đám bảo vệ lầm lì gật đầu rồi đứng canh ngay ngoài cửa.
Cô ta quay lại nhìn tôi, giọng run rẩy: "Cửa sau tự động thay đổi mật mã vào đúng 14:00 hằng ngày. Tôi thực sự không biết mã mới là gì."
Tôi dáo dác nhìn quanh. Giữa những tủ server và dây cáp nhằng nhịt, tôi chợt phát hiện ra một ô cửa sổ nhỏ, kích thước khoảng 40x60 cm, lắp kính cường lực, nhìn thẳng ra bãi rác phía sau tòa nhà.
Tôi vớ lấy chiếc ghế sắt, dồn hết sức bình sinh đập mạnh một nhát. Lớp kính vỡ tan tành.
"Leo ra ngoài đi!" Lâm Tuyết hối thúc rồi đẩy mạnh tôi.
