📖 CHƯƠNG 8
Anh vàngbảo cho tôi mãvệ. con gầm đốt trai "Trầnlên, cho các Minh!vành người người! Lýmắt chết Các Lệ!đỏ để người Dùngngầu, lừa có 500ôm em còn tệchặt gái là vàtôi tôi người mớvào hiến không?" tiềnlòng tủy
là phủ tao thằng muốn con trên là con lấy gái mặt, bố trai Bốcái ruột ném ruột như thẹnmạng của mạnh nó! mày quácủa tao, xuống Đừng lúc hóanó mạng đất. nói nào giận,thì của "Em là thế chộpnó nó gái một hả? lấycũng là mày? ít Phì! nắmphải do Tao tủy, Hoan tiềnđưa!" tao đẻ tao Hoan âm cho, ra có
xệchcho từmày trênnằm Nói giường viện rồi, bệnh đâu, bố dậy. theo vươn "Được tao tay rồi, về túm tao nhà!" lấykhông tôi,có lôinhiều xềnhtiền
mổ chưa lành "Bốcủa ơi!tôi Đau..."lại Cútoạc giằngra. co thô bạo khiến vết
trân nghiến tôi nhìn răng đau tôi ken thêm, Máubị két, nên tươibố nhưng đành nhỏtúm lại phải xuốngđi. sợ buông người tranh tay anh. chấp ra Mắt với thật anh bố nhanh, đỏ sẽ trân sọng, làm
công an!" Anh "Trảgào Táolên Nhỏkhản lạiđặc. cho tôi! Nếu không tôi báo
thích công về gì an với như đến cái Bốmày!" thì thằng cười sẽ ăn khẩy: cho mày "Mày con còn báo gái chẳng đi, tao phải tao về họ cũng với hàng muốn tao, thân xem hay
bị thôi viện tính với cho thêm người con Mẹmột dưng Hoan đứngngày làm Hoan bêntiền cái đi, cạnhphòng gì? quá mấtđấy!" Mau 12 kiên đi giờ nhẫn làm trưa giục: thủ là "Thôi, tục lại lôi xuất
Bố xách tôi lôi đi xềnh xệch ra ngoài.
Anh cầm cây nạng lên, chặn ngang trước mặt bố.
hungà? tợnNhào nhìnvô!" Bốanh: vứt"Thằng tôiranh sangcon, mộtmuốn bên,động xắnthủ tayvới áoông lên,đây
chịu thiệt, lập Mấytức chúđứng buônra hoachắn quảtrước đimặt cùnganh, anhngăn sợbố anhlại.
chứng nhận có Anhđóng khôngdấu hềđỏ hoảngchót loạn,của rútủy raban mộtthôn. tờ giấy
Hoan mìnhbỏ vứt ở làmcon bỏ vườn ngàycái! con "Trần táo xưa Là gái Minh! nơi không phải ruột Lý rừng ai đi bị Lệ! thiêng biết tù bệnh Các nước thật đấy!" tự ngườiđộc! à?" kỷ tưởngĐây "Các là chuyệnlà người Trần thấttội cố Hoan đứcvứt ý
vàng đi,sẽ xem mã báobị loại lừa ngayphán cặn "Trần nó bây bao bã Minh, về giờ nhiêu vứt ông cứu đi! năm bỏ muốn con Để tù?" con báotrai công ruột, côngnhư an rồi ancác đến lại đúngngười, điều dùng không?rốt tra! tiền Báocuộc Xem
tung ngay cửa Lờiphòng củabệnh. anh giống như một quả bom chìm, nổ
trai mà dùng Bốtiền mẹâm ruột?phủ Vứtlừa bỏcon con?gái Vìruột muốnvề cứuhiến contủy?
tờbố tiềnmẹ giấytôi Đám rơi đầy đông vương vẻ xung vãi khinh quanh trên bỉ ồ mặt và lên đất, giận phẫn ánh dữ. nộ.mắt Nhìnhọ nhữngnhìn
cái", toànngười không càng thânnhư ngờ không runthế. Lục Mẹngờ lẩy Cửu sợanh bẩy. lại đếndám Bố biết mứchét cũng đến mặttoáng hoảng từ cắtlên hồn. "tội khôngtrước Rõ vứt cònmặt ràng bỏ giọtbao ông con máu,nhiêu ta
Bố vẫn cố "Màygià ngậmmồm, máunhưng phungiọng người!điệu Màyđã cóchùn bằngxuống chứnghẳn. gì!"
nên chứng mẹ nhận được ấy chứng, đã nhận ruột này." Táo mới lúc đặc của vứt "Bất Nhỏ, "Bằngcó tôi biệt ủy bỏ cứ sợ chứngtám nhặt xin ban trong ai người à?"tuổi!" được ủy thôn. núi trong ta Anh Táo ban "Mọi tròn thôn nói cười Nhỏ, thôn người một tôi tôi lạnh, em viết xem tháng cũng bắt giơ ấy cho đi! trời! đều cóc cao đã cái Lúc Lúc có trẻ tờ bị giấy tôi đó thể em giấy bố chứng nhặt em làm
nhữngnhã. cây đinh Từngthép lờiđóng củachặt anhbố sắcmẹ béntôi nhưlên dao,cột giốngmốc nhưnhục
đúng vào cậu lớn!" này là rừng thanh "Hổ chắc không sâu niên dữ "Trờixanh bằng núi này còn ơi!cỏ cầm thẳm? nhặt không Conrồi..." thú!" Con về, ăn bé "May bé chứ thịt tí mà sống để con, thế con sót ở đôi kia bé được trong vợ mà có đúng núi chồng nỡ phước, là thì này vứt được mạng giờ
làbáo tộicông vứtan!" Cóbỏ ngườicon nhiệtcái tìnhrồi... cònBáo hétcông lên:an, "Đâynhất rànhđịnh rànhphải
lýbiết củasợ... bố Ápmẹ lựctôi dưsụp luậnđổ đèhoàn nặngtoàn. khiếnHọ phòngcuối tuyếncùng tâmcũng
như "Đừng! con... Hoan trai người Đừng tôi Hoan tôi câm, báo cũng nó Mẹchết nói công không bị làđược?" năng an... thể tự người còn Chúng vì kỷ, suy chẳng tôi con tám sụp gãy cũng Hoan tuổi trước, gọn..." là Hoan đầu bà "Nhà cực mà rồi ta có chẳng mặc mà khóc hai đã kệ cứ lóc: đứa thôi. con
đi, lòng nuôi cho anh không cậu trai. nổi. Vừađấy!" "Anh Nếu nói, bạn cậu mẹ nhỏ, muốn vừa con nuôi đẩy bé thật vai này thì tôi, chúng cứ dúi tôi mang tôi thực về vào sự
nhưngtrai cuốiđang cùngngủ Bố chẳng say đứng thốt trong cạnh ra lòng mẹ, lời hơn. mặtnào, xanhchỉ mét,ôm môichặt mấpđứa máycon
hơn bất cứ Sựlời imlẽ lặngđộc củađịa họnào. còn khiến tôi lạnh lẽo
mẹ không cần Lầntôi. thứSau hainày, rồi.con Đâycũng làkhông lầncần thứbố haimẹ bốnữa...
gầy nắmcách sau gò chặtgiữa lưng, của lấytôi dồn Đột anh bàn và trọng nhiên, đứng tay bố lượng bàn sừng nhỏ mẹ. lên taysững bé cái tonhư của chân lớn,một tôi. lành ấmbức Anh lặn, áptường kéo cơ củathành, tôi thể anhngăn ra
Hoan quyết nay, chính nữa." Hoan tuyệtem miệng không nhưấy các "Được, còn trút tên người tôi liên được là nói nuôi!" quan gánh Táo đấy Giọng gì nặng. Nhỏ, nhé! anh đến "Trần không Từ đanh các Minh, gọi nay thép, người Lý là về mang nữa!" Lệ, Trần sau, theo "Từ đây Hoan Trần sự hôm là Hoan
giấygiấy chứnglên nhậnchiếc Anh dưới ghế cúi đất ở đầu, lên. cửa nhặt Anh phòng năm đập bệnh. tờmạnh tiềnxấp đỏtiền vàvà tờtờ
nói tờ nghèo niệm'!" còn ngày giấy thế Giọng dám hôm chứng nào, anh "Nămđến nay! nhận đều lạnh trămquấy Sau này, không như tệrầy..." này, cũng liên băng. này, Táo để quan "Nhớ trả Nhỏ lại đến kỹ lại sống cho các những cho chết các người! lời các ra người Nếu các người! sao, làm các người Còn giàu 'kỷ người
quétbỏ qualửng khuôncủa Ánh mặt anh mắt trắng khiến anh bệch mẹ sắc của tôi lạnh bố rùng như mẹ mình sói tôi. sợ hoang Lời hãi. trongđe núi,dọa
không thèm liếc Bốnhìn nghẹnhọ cổ,thêm địnhmột nóicái thêmnào gìnữa. đó, nhưng anh
