Menu

📖 CHƯƠNG 2

~7 phút đọc1.348 từ2/9 chương

Tôi chợt nhớ đến lời mẹ dặn: "Đói thì hái táo mà ăn."

Tôi kiễng chân lên, với lấy một quả táo trên cành thấp. Quả táo nhỏ đỏ au, thơm phức, giống hệt loại táo mẹ mua cho em trai. Tôi vạch chiếc áo khoác lính ra, dùng vạt áo sạch sẽ bên trong chùi thật mạnh vào quả táo, rồi dè dặt cắn một miếng.

Giòn tan. Dòng nước ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng.

Thế nhưng, càng ăn, nước mắt tôi lại càng rơi lã chã. Vị ngọt của táo hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt. Bố mẹ đi rồi, mang theo cả em trai. Họ không cần tôi nữa.

Tôi chẳng biết mình đã ở trong vườn táo bao lâu rồi.

Cứ mỗi khi mặt trời mọc, tôi lại trèo lên cây hái táo. Trong núi có rất nhiều cây táo, tôi chuyên chọn những quả to nhất, đỏ nhất để ăn.

Khát thì tôi tìm đến con suối nhỏ gần đó uống nước. Nước suối lạnh buốt, uống vào bụng cứ thấy băng giá, nhưng tôi khát quá, trong núi chỉ có mỗi thứ nước này thôi.

Còn chiếc áo khoác lính mà bố ném lại, đã trở thành bộ "áo giáp" duy nhất của tôi. Ban ngày, tôi vắt áo lên cành táo phơi nắng, ban đêm thì quấn chặt vào người, ấm sực. Chiếc áo rất bẩn, nhưng lại có mùi của bố, cái mùi hỗn tạp giữa khói thuốc lá và mồ hôi, vừa khiến tôi sợ hãi lại vừa khiến tôi luyến tiếc.

Thỉnh thoảng, tôi vùi mặt vào trong lớp áo, giả vờ như bố vẫn còn ở đây. Chỉ là giống như trước kia thôi, ông ở đó nhưng chẳng thèm để ý đến tôi.

Buổi đêm là khoảng thời gian khó khăn nhất. Vườn táo tối đen như mực, cảm giác như đang ẩn chứa vô số quái vật. Tôi co người lại thành một cục tròn vo, trốn trong hốc cây hoặc sau những thân gỗ mục, nghe tiếng côn trùng kêu rả rích, cả đêm chẳng dám chợp mắt.

Trời mưa, tôi tìm chỗ nào cành lá xum xuê để nấp, nhưng nước mưa vẫn ngấm ướt áo khoác, lạnh đến mức hai hàm răng tôi va vào nhau cầm cập.

Có một lần, tôi thử trèo lên cao để hái táo, chẳng may trượt chân ngã xuống. Khuỷu tay và đầu gối đập vào đá, trầy da tróc vảy, đau rát vô cùng.

Tôi nhìn những giọt máu rỉ ra, không khóc. Dù sao thì, có khóc cũng chẳng ai nghe thấy.

Cứ thế, ngày qua ngày, quần áo trên người tôi ngày càng rách rưới, mặt mũi chân tay bẩn thỉu đến mức không nhìn ra màu da. Tóc tai bết lại, rối bù như tổ quạ, da đầu ngứa ngáy như có bọ đang bò bên trong.

Tôi giống hệt một con chó hoang nhỏ bị bỏ quên nơi này, ngày ngày ăn táo, uống nước suối, cố gắng để sống sót.

Cơn đói và cái lạnh khiến đầu óc tôi lúc nào cũng mụ mị. Táo ngon trên cây ngày càng ít đi, những cành thấp đã bị tôi vặt trụi, cành cao thì tôi không với tới. Tôi đành phải ăn những quả táo xanh mọc ở dưới thấp, càng ăn bụng càng cồn cào, miệng thường xuyên nôn ra thứ nước vàng chua loét.

Tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết mặt trời đã mọc tổng cộng 22 lần, và tôi bị mưa lạnh đánh thức 8 lần.

Trời ngày càng lạnh, chiếc áo khoác lính ướt sũng nước mưa khoác lên người cực kỳ khó chịu. Tôi co ro dưới gốc cây, cảm thấy toàn thân chẳng còn chút sức lực nào. Nửa quả táo cầm trong tay, ăn mãi cũng không hết.

Tôi nghĩ, cái "số mệnh" mà bố nói, có phải sắp đến rồi không? Hình như, tôi nhìn thấy bố mẹ đang cười với tôi. Em trai cũng cười, nó lắc lư cánh tay mập mạp như ngó sen. Chiếc vòng vàng trên cổ tay nó, dưới ánh mặt trời, tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa...

Ngay lúc ý thức tôi đang dần mơ hồ, tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân rất nhẹ, đầy cảnh giác.

Tôi cố gắng mở đôi mi nặng trĩu, nhìn qua khe hở của đám cỏ dại, thấy một bóng người. Rất cao, rất gầy, giống như một người anh lớn.

Anh ấy mặc bộ quần áo mỏng manh cũ nát, vai vác một cái bao tải xác rắn bẩn thỉu, đang kiễng chân, cẩn thận hái táo trên cây rồi nhét thật nhanh vào bao. Anh ấy cũng đi trộm táo sao?

Trong lòng tôi hơi sợ, nhưng lại có chút tò mò. Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người khác. Hái được vài quả, dường như cảm thấy chưa đủ, anh ấy định đi sâu vào trong vườn. Vừa xoay người, ánh mắt anh ấy quét qua chỗ tôi đang nấp, rồi khựng lại.

Rõ ràng là anh ấy giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào tôi. Chúng tôi cứ thế nhìn nhau.

Anh ấy trông còn gầy gò hơn cả tôi, gương mặt xanh xao vàng vọt vì suy dinh dưỡng, nhưng đôi mắt lại rất sáng, sáng như mắt của loài mèo hoang trong núi. Anh ấy do dự một chút rồi chậm rãi bước lại gần, ngồi xổm xuống, cách một bụi cỏ quan sát tôi.

"Này! Nhóc con, mày con cái nhà ai đấy?" Anh ấy cất tiếng dò hỏi, giọng hơi khàn.

Tôi rụt cổ lại, không dám lên tiếng. Tôi sợ chỉ cần mở miệng, anh ấy sẽ biết tôi là một đứa nói lắp.

Anh ấy đưa tay vạch đám cỏ tôi đang nấp ra, cuối cùng cũng nhìn rõ bộ dạng của tôi... Một đứa trẻ bẩn thỉu không ra hình người, quấn trong chiếc áo lính rách nát, co ro dưới gốc cây.

Anh ấy nhíu mày, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc và nghi hoặc. "Sao... mày lại ở đây một mình? Người lớn nhà mày đâu?" Anh ấy hỏi.

Tôi siết chặt nửa quả táo ăn dở trong tay, cố thu mình sâu hơn vào bụi cỏ. Anh ấy đợi một lúc, thấy tôi không trả lời, lại nhìn nửa quả táo nát bên cạnh tôi và đống hạt táo dưới đất, dường như đã hiểu ra điều gì.

Sự cảnh giác trên mặt anh ấy dần chuyển thành một loại cảm xúc phức tạp. Giống như thương hại, lại giống như sự thấu hiểu khi nhìn thấy đồng loại.

Anh ấy thở dài, lấy từ trong bao tải ra một quả táo to và đỏ vừa mới hái, chùi chùi vào người mình rồi đưa đến trước mặt tôi. "Này, ăn cái này đi. Cái kia thối rồi, không ăn được đâu."

Tôi nhìn quả táo đỏ rực, rồi lại nhìn anh ấy. Ánh mắt của anh ấy không lạnh lùng như bố mẹ, cũng không đáng ghét như những đứa trẻ hay trêu chọc tôi. Ánh mắt ấy... giống như tia sáng yếu ớt nơi chân trời khi mặt trời chưa kịp mọc.

Tôi chần chừ một lát, rồi từ từ đưa tay ra, giật phắt lấy quả táo lớn, há miệng cắn ngấu nghiến. Rất ngọt, ngọt hơn bất kỳ quả nào tôi tự hái được.

Anh ấy cứ ngồi xổm bên cạnh, nhìn tôi ăn mà không nói gì. Đợi tôi ăn xong, anh ấy mới ngập ngừng hỏi: "Nhóc, nhà mày ở đâu? Tao đưa mày về."

Tôi lắc đầu, nhả từng chữ một khó nhọc: "Bố... mẹ... không cần em nữa." "Cô bảo... em bị bệnh... tốn, tốn nhiều tiền lắm."

Người anh lạ mặt nhìn tôi, đôi mày nhíu chặt lại, dường như đang phải hạ một quyết tâm rất lớn.

HomeTrước
Sau