Menu

📖 CHƯƠNG 6

~6 phút đọc1.109 từ6/9 chương

Tạ Uyên: ". . ."

"Nàng không sợ ta sao?"

Ta thắc mắc: "Sợ chàng? Phu quân biết cắn người à?"

Hắn khẽ nhếch môi: "Còn đáng sợ hơn cả cắn người."

"Thế thì ta cũng không sợ! Bởi vì phu quân của ta không giống như lời đồn, bọn họ đều nói chàng là hạng công tử bột không ra gì, một thiếu gia trác táng vô tích sự."

Ta nhìn vòng eo săn chắc dưới bộ phi ngư phục của hắn, thực sự thấy thèm thuồng, không nhịn được mà tiến lại gần, dán sát vào người hắn.

Tạ Uyên cứng đờ người trong chốc lát, bất động như một chiếc ghế hình người, mặc cho ta tựa vào lòng hắn, tay cũng dán lên eo hắn.

“Chàng không cậy thế hiếp người. Tiền cần đưa chàng đều đưa cho bọn họ không thiếu một xu. Phu quân của ta là một người tốt, tại sao ta phải sợ chàng?"

Hồi lâu sau, Tạ Uyên đăm đăm nhìn vào mặt ta, bóng tối nơi đáy mắt thoáng qua rồi biến mất.

"Nàng là người đầu tiên nói ta là người tốt đấy. Câu nói này đã thốt ra rồi thì cả đời này không được phép thay đổi!"

Trở về Tạ phủ, ta kiểm kê lại những thứ đã mua, đủ đầy cả một xe lớn.

Vải bông ta mua đã bị đổi thành tơ lụa, trâm bạc cũng biến thành trâm vàng.

Ta cầm đồ, nổi giận đùng đùng đi tìm Tạ Uyên, ném đồ xuống trước mặt hắn.

Hàng mi hắn khẽ rung, đáy mắt đọng lại một vũng u tối không rõ rệt.

"Sao vậy? Phu nhân không hài lòng à?"

Ta tức không chịu được: "Tạ Uyên, chàng có biết mình chỉ là một tiểu lại canh cổng thành không, tiêu tiền như thế này thì sau này còn sống thế nào nữa?"

Hắn ngẩn ra một lúc, khóe môi hiện lên nụ cười như có như không: "Nàng cứ việc tiêu đi, Tạ gia không thiếu tiền. . . nuôi một phu nhân thì ta vẫn nuôi nổi."

Ta hít một hơi thật sâu, đột nhiên rất nghiêm túc hỏi hắn: "Chàng nói thật với ta đi. . ."

Đầu ngón tay Tạ Uyên khựng lại.

"Có phải chàng có bệnh kín gì không?"

Nếu không thì hắn có túi da đẹp thế này, gia cảnh lại giàu có thế kia, đích tỷ mù hay sao mà đòi đổi với ta?

Thấy hắn im lặng, ta đoán chừng là mình đoán đúng rồi.

Thế là ta ôn tồn an ủi hắn: "Không sao đâu. Cho dù chàng có bệnh kín ta cũng chấp nhận. . . Sau khi thành thân ta cũng sẽ không hồng hạnh vượt tường!"

Tạ Uyên bật cười: "Không có. Ta rất ổn, phu nhân không tin thì có thể kiểm tra trước."

Đồng tử ta hơi giãn ra, sau khi phản ứng lại được, sắc mặt đỏ bừng lên, nói năng cũng không còn lưu loát nữa: "Vậy. . . ta tin chàng. Đợi. . . đợi sau khi chúng ta thành thân rồi hãy kiểm tra hàng nhé."

Đến ngày thành thân, kiệu hoa lượn một vòng quanh kinh thành, vừa tới trước cửa Tạ phủ thì một đám thích khách từ trên trời rơi xuống.

Ta vừa xuống kiệu hoa, một lưỡi kiếm sắc bén đâm về phía ta. Tạ Uyên xuất hiện phía trước mặt ta, những ngón tay thon dài che lấy lưỡi đao. Những giọt má-u đỏ tươi rỉ ra từ kẽ tay hắn.

"Phu quân!"

Cẩm y vệ chạy tới, lao vào giao chiến với đám thích khách.

Có người quỳ xuống trước mặt hắn: "Chỉ huy sứ đại nhân bị thương rồi, đưa đại nhân đi băng bó trước. . ."

Ta đi tới hỷ đường, lòng vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Hình như có chỗ nào đó không đúng!

Trước khi bái đường, ta lén vén một góc khăn trùm đầu lên nhìn Tạ Uyên trước mặt.

Người vốn dĩ đã đẹp đến mức gần như yêu dị này khi cởi bỏ bộ phi ngư phục, mặc lên mình bộ hỷ bào trông càng thêm kinh diễm động lòng người.

Nhìn hắn đến thẫn thờ một lúc, ta mấp máy môi hỏi hắn:

"Phu quân, có chút không đúng. . ."

Ánh mắt hắn khẽ đông lại, đáy mắt là một vùng đen thẫm mê hoặc lòng người.

"Có chỗ nào không đúng?"

Ta suy nghĩ một chút rồi nói: "Người ta phải gả quan chức không lớn đến thế này."

Tạ Uyên như thấy chuyện nực cười, ánh mắt sâu thẳm khó lường, xoa xoa mái tóc trên đỉnh đầu ta: "Không cho phép phu quân thăng quan sao?"

Thì ra là thăng quan rồi. . . Thăng cũng nhanh thật đấy!

Vừa bái đường xong, mấy tên Cẩm y vệ vội vã chạy vào, rỉ tai Tạ Uyên vài câu.

Hắn không chút biểu cảm: "Ta biết rồi, qua ngay đây. . ."

Sau khi được đưa vào động phòng, ta đợi Tạ Uyên qua. Mấy nha hoàn ở bên ngoài trò chuyện phiếm.

"Hôm nay là ngày toàn tộc Tạ gia bị xét xử, vào chiếu ngục. . . lại trùng đúng vào hôn sự của Tạ đại nhân."

Bên ngoài hạ thấp giọng: "Nghe nói ngày này còn do đích thân Tạ đại nhân chọn đấy."

Tạ gia vào chiếu ngục?

Ta nhạy bén bắt được mấy chữ đó, không màng đến những thứ khác, đẩy mạnh cánh cửa phòng cưới.

Dưới ánh mắt kinh hoàng bất an của đám nha hoàn, ta truy hỏi bọn họ:

"Tạ gia? Các ngươi nói là Tạ gia nào?"

Trời đã tối, khách khứa đã tản đi hết. Sấm sét cuồn cuộn nơi chân trời. Đã đến canh ba rồi mà Tạ Uyên vẫn chưa qua. Ta không thể đợi thêm được nữa, đẩy cửa phòng ra, xách vạt váy cưới lao vào màn mưa.

Đi tới cửa Tạ phủ, ta bắt gặp Tạ Uyên cưỡi ngựa trở về. Hắn mặc một bộ hỷ bào đỏ rực như lửa, gương mặt trắng bệch gần như trong suốt tôn lên nốt ruồi lệ dưới mắt càng thêm yêu diễm như má-u. Bộ hỷ bào ướt sũng dán chặt vào người, phác họa rõ ràng những thớ cơ lồng ngực săn chắc của hắn.

"Phu nhân định đi đâu?"

Ta không nhìn rõ thần sắc của hắn: "Ta muốn đi tìm chàng. . ."

Tạ Uyên một tay bế thốc ta về phòng, bảo nha hoàn đun nước nóng.

HomeTrước
Sau