📖 CHƯƠNG 8
Ba năm sau, Triệu Bách Khanh soán quyền đăng cơ.
Kiếp này, hắn không tắm m.á.u hoàng cung.
Hoàng đế bị giam giữ, Triệu Quân Nghiêu bị trói, còn ta cùng con trai cũng không c.h.ế.c.
“Hài tử này rất giống ngươi.”
Triệu Bách Khanh nhận xét.
Trong Đông cung, cung nữ thái giám quỳ đầy đất, nơi Triệu Bách Khanh đi qua, vô số người hô vang nghênh đón tân đế.
Ta bình tĩnh ôm đứa con chung của ta và Triệu Quân Nghiêu, cúi người hành lễ:
“Bệ hạ, nó tên là Triệu Tiểu Trừng.”
“Tiểu Trừng?”
Ánh mắt Triệu Bách Khanh thoáng trở nên xa xăm:
“Cái tên hay.”
Ta cúi đầu cung kính:
“Tên tầm thường dễ nuôi, chỉ mong con ta ngu si vụng về, mong bệ hạ khai ân.”
Nói xong, ta gom hết can đảm ngẩng đầu nhìn hắn.
Triệu Bách Khanh mặc long bào đen thêu kim tuyến, khí chất thâm trầm như núi lớn biển rộng, uy nghi đế vương tràn ngập.
Hắn quay đầu tránh ánh mắt ta, nhìn về phía ngoài cửa sổ, nơi ngọn núi Vạn Tuế xanh ngắt.
“Các ngươi lên chùa trên núi ở, không có thánh chỉ, không được vào cung.”
“Thần nữ tuân chỉ.”
Ta quỳ xuống nhận lệnh.
Tình yêu, thù hận đều đã phai nhạt, thuận theo, mới là điểm dừng cả đời ta.
Chẳng phải ta chưa từng nghĩ phản kháng, nhưng ta đấu không lại số mệnh.
Vậy nên, ta chỉ có thể cố gắng sống tốt trong khả năng của mình.
Ta dẫn Tiểu Trừng ở trên núi mười năm.
Trong thời gian ấy, Triệu Quân Nghiêu bệnh mất.
Người vốn là Hãm Tú sắp tắt, mệnh chẳng dài lâu.
Triệu Bách Khanh cho phép người được táng tại hoàng lăng.
Ta vẫn ở phía nam núi lập một ngôi mộ áo nhỏ cho người, mỗi sáng đều đến viếng.
Núi non tựa thái cổ, ngày dài như những năm tháng nhỏ nhoi.
Trời nắng thì ta trồng rau, trời mưa thì câu cá, ngày âm u thì chế mực, trước cửa liễu rũ, thuyền nhỏ, khói sóng bồng bềnh, gió khẽ lay câu nhàn.
Chùa chiền yên tĩnh, đá sinh mây, cây trên núi ngày càng già cỗi, nước làm nguôi lòng, hoa xóa nỗi sầu.
Chỉ có một phiền não: trong cung thường xuyên gửi tới những rương lớn đầy kinh sử, thơ văn.
Tứ thư ngũ kinh, binh thư, sách trị quốc, trên sách đầy những lời chú thích, toàn là nét bút của Triệu Bách Khanh.
Thị vệ mang sách tới đều quỳ bẩm:
“Phụng khẩu dụ bệ hạ, phu nhân ở nơi núi non cũng cần phải chuyên cần học tập…”
Ta sững sờ.
Triệu Bách Khanh quả thực nghiện dạy dỗ ta.
Ta vốn đầu óc chậm chạp, nhưng nhờ hắn hướng dẫn, ngày ngày kiên trì, sớm học tối ôn, cuối cùng cũng gặm xong vài bộ sách lớn.
Tiểu Trừng lớn lên từng ngày, học vấn của ta cũng dần tăng lên.
Khi Tiểu Trừng bảy tuổi, ta đã có thể làm thầy khai tâm cho con.
May mắn thay, nó không di truyền cái đầu ngốc của ta.
Con rất thông minh, nhớ lâu hiểu rộng, mười lăm tuổi đã có thể cùng ta đàm đạo kinh sử.
Lúc này ta đã ba mươi bảy tuổi, cũng sắp tới tuổi biết mệnh trời.
Ta thường ở lại núi Vạn Tuế, đứng trên núi trông xuống có thể nhìn thấy cung điện nguy nga phía xa.
Sau bức tường son, dưới mái ngói lưu ly vàng, vẫn còn vô vàn câu chuyện đang diễn ra.
Đôi lúc, ta lại nhớ tới Triệu Bách Khanh.
Triệu Bách Khanh trị quốc thành công, biết lắng nghe lời can gián, cần mẫn lo việc nước.
Hắn bình định biên cương giặc Đát Đát, quét sạch giặc Oa ở Đông Nam, trong nước thì thi hành tân chính, đo đạc lại ruộng đất, đánh vào hào phú, giúp đỡ bách tính nghèo khổ…
Nghe nói đến giờ hắn vẫn chưa có con, một lòng một dạ dốc sức vì đại nghiệp.
Làm vua, hắn gần như hoàn mỹ, chỉ có khuyết điểm là quá ưa tự mình trải nghiệm mọi việc, cái gì cũng muốn tự nghiên cứu học tập.
Hắn lao tâm khổ tứ, ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên, chưa tới bốn mươi tuổi đã hoàn toàn ngã bệnh.
Mão Tú bắt đầu lụi tàn.
Thái y nói hắn không qua khỏi mùa đông này.
Cuối thu, gió lạnh quét qua núi Vạn Tuế, cỏ cây xác xơ.
Phó Dương cùng Thái giám giữ ấn lên núi đọc thánh chỉ trước miếu.
Con trai ta, Triệu Tiểu Trừng, được nhận làm con thừa tự của Triệu Bách Khanh, trở thành Thái tử.
Ta không thể nói là mình không hề đoán trước.
Từ đầu năm, chuyện truyền ngôi đã khiến bá quan tranh luận không dứt, các vương gia khắp nơi ngấm ngầm dòm ngó, vệ binh dưới núi tăng lên gấp bảy tám lần năm trước.
Khi ấy Triệu Bách Khanh đã đề phòng có kẻ ra tay với mẹ con ta.
Giờ đây, hắn quang minh chính đại đưa mẹ con ta về cung.
Trên giường bệnh, Triệu Bách Khanh thường triệu Tiểu Trừng vào cùng phê duyệt tấu chương.
Hắn chưa từng gặp ta.
Ta vốn là người dễ thích nghi, cứ thế thong thả đi lại trong cung, nhìn các cung nữ trẻ trung xinh đẹp qua lại.
Các nàng tươi tắn rạng rỡ, ta nhìn mà không khỏi thở dài, nhận ra mình đã già rồi.
“Hà phu nhân, bệ hạ truyền gọi vào hầu chuyện.”
Thái giám bất ngờ gọi ta.
Ta vội bước theo hắn tới điện Càn Thanh, trong lòng chỉ thấy hôm nay mình vẽ mày lệch, khóe mắt hình như cũng thêm vết nhăn.
Bước vào tẩm điện của Triệu Bách Khanh, mùi thuốc nồng nặc xộc lên, không khí nặng nề lạnh lẽo.
Triệu Bách Khanh ngồi trong màn trướng, rèm xanh phủ thấp, hoàn toàn che khuất hắn.
Ta ở ngoài sáng, hắn ẩn trong bóng tối, hắn có thể nhìn rõ ta, còn ta lại không thể nhìn thấy mặt hắn.
“Tiểu Viên.”
Hắn gọi tên tự của ta.
Đã bao nhiêu năm rồi không ai gọi như thế, ta ngẩn ra, quỳ phục xuống đất:
“Thần nữ ở đây.”
Lặng im hồi lâu.
Triệu Bách Khanh lên tiếng, giọng khàn đặc, lạnh lẽo hỏi về chuyện sinh hoạt thường ngày của Tiểu Trừng, ta cung kính trả lời từng việc.
“Hà phu nhân vẫn kiên trì đọc sách chứ?”
“Khởi bẩm bệ hạ, thần nữ vẫn đọc.”
Triệu Bách Khanh lại hỏi ta vài câu về quốc sách, ta cẩn thận suy nghĩ, rồi đáp từng điều.
Hắn hình như khẽ bật cười:
“Học vấn phong phú, thật là tủ sách hai chân.”
Ta cũng bật cười, bỗng như trở về những năm tháng xưa cũ.
Khi ấy hắn dạy ta khúc “Dương Châu Tây Mạn”, ta mãi không học nổi, khóc hết lần này tới lần khác, hắn chẳng biết đã lau nước mắt cho ta bao nhiêu lần, dạy đi dạy lại.
Đến lúc ta cuối cùng đàn được mười nốt liền, hắn vui mừng gần như vỗ tay nhảy lên:
“Tốt lắm, hay tuyệt, đúng là Chung Tử Kỳ tái thế! Dư Bá Nha chuyển sinh!”
“Hà phu nhân…”
Triệu Bách Khanh ho dữ dội, từng cơn kéo dài, rồi tiếp tục đứt quãng:
“Nàng cũng có tài an bang trị quốc, vậy thì trẫm yên tâm… nàng hãy làm Thái hậu, trợ giúp Tiểu Trừng làm vua cho tốt.”
Cơn ho ngày càng dữ dội, ta toàn thân căng cứng, căng thẳng tột độ.
Bất chợt, trên màn trướng xanh nhạt văng đầy m.á.u tươi.
Ta lập tức lao đến, hai bên Thái y và thái giám cũng vội xông lại.
“Đuổi nàng ra ngoài, không cho nàng nhìn thấy trẫm!”
Triệu Bách Khanh khản giọng quát, màn trướng xanh rung lên dữ dội.
Thái giám lập tức mời ta ra ngoài:
“Hà phu nhân, bệ hạ không muốn để người nhìn thấy… Aizzz, xin phu nhân hãy đi.”
Ta lui ra khỏi tẩm điện của hắn.
Đêm đã khuya, hành lang cung điện chỉ còn một ngọn đèn le lói, bầu trời trên cao, toàn bộ sao đã trở nên xám mờ, không còn ánh sáng nữa.
Ta đứng ngẩn rất lâu, dường như chẳng còn cảm xúc, cả người rỗng tuếch, không biết bấu víu vào đâu.
Nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.
Vẫn như vậy, thân thể ta luôn cảm nhận được cảm xúc trước cả trái tim mình.
Sau lưng, Thái y và cung nhân tất bật ra vào, mang theo từng luồng gió lạnh sát phạt.
Bỗng có một lão nhân râu bạc loạng choạng bước đến, mùi rượu phả ra nồng nặc, đôi mắt đục ngầu khi nhìn thấy ta bỗng chốc trở nên sáng rõ:
“Ngươi… sao phụ của Hãm Tú?”
Ta ngạc nhiên:
“Người là Quốc sư?”
Quốc sư cười điên dại, vỗ tay lớn tiếng:
“Thiên mệnh! Thiên mệnh!”
Ta túm lấy vai ông ta, nghiến giọng hỏi:
“Bệ hạ sẽ thế nào? Chẳng lẽ ngài thật sự vạn thọ vô cương?”
Quốc sư múa tay múa chân, kéo ta đi:
“Ngươi tới, ngươi tới…”
Ta bất giác đi theo, vượt qua từng lớp cửa cung, leo lên đài ngắm sao.
Trên trời mây đen che phủ, không thấy nổi sao trăng, ta hỏi Quốc sư dẫn ta tới đây để xem gì, ông chỉ vào ba món vật trong trận pháp sáu mươi bốn quẻ.
“Ngươi nhìn đi, là ba món tùy táng do bệ hạ chỉ định. Hắn bảo lão phu làm phép, nhất định phải mang theo ba thứ này sang kiếp khác, trọng sinh rồi lại là một vòng luân hồi mới, sang một đời khác, là người hay là chó cũng chưa chắc…”
“Không được phép nói nhảm!”
Ta phẫn nộ, nước mắt tuôn rơi, từng giọt từng giọt nhỏ xuống giữa trận pháp.
Ta vội quỳ xuống lau khô những giọt nước ấy, sợ sẽ làm nhiễu loạn con đường luân hồi của Triệu Bách Khanh.
Đến gần rồi, ta ngẩng đầu, nhìn rõ ba món tùy táng kia — thanh trấn quốc kiếm đã quét sạch lục hợp, ngự bút phê tấu chương bốn phương, và một thỏi mực.
Thỏi mực ấy vẫn tỏa mùi cam dịu nhẹ, tròn trịa mượt mà, là thỏi mực đã để nhiều năm, trên thân còn khắc hai chữ xiêu vẹo: “Trừng Ngâm”.
Đúng lúc ấy, trong cung ngân vang tiếng chuông vàng nặng nề chín hồi, từ điện Càn Thanh đến điện Thái Hòa, từ cửa Trường An đến núi Vạn Tuế, từng tiếng lan xa, dội tan mọi ma quỷ, dư âm réo rắt, hòa vào cõi hư vô trời đất.
Chưa tới mười, chín đã hết, chân long khuất bóng, thiên tử băng hà.
Triệu Bách Khanh, đã đi rồi.
Ngay khoảnh khắc ấy, nước mắt ta như vỡ đê.
Quốc sư theo gió múa lượn, miệng lẩm nhẩm:
“Mão Tú sa, Hãm Tú sáng, sao phụ phúc trạch lâu dài…”
Nước mắt ta chảy mãi không thôi, nhưng lòng ta lại sáng rõ, kiên định.
Ta đứng dậy, nhìn ra xa xăm sông núi vạn dặm, thấu hiểu — ta nhất định phải kế thừa di nguyện của Triệu Bách Khanh, phò trợ Tiểu Trừng lên ngôi, tiếp tục tình yêu của hắn với giang sơn xã tắc này.
