📖 CHƯƠNG 5
Cánh cửa cảm ứng của phòng mổ từ từ mở ra, xé toạc bầu không khí đặc quánh sự sợ hãi xen lẫn kinh hoàng bên ngoài hành lang.
Tôi tháo chiếc khẩu trang y tế đã ướt đẫm mồ hôi, bước ra ngoài. Xung quanh tôi, ê-kíp mổ đi theo sau với ánh mắt sùng bái tột độ, giống như những tín đồ vừa được chứng kiến thần linh giáng thế.
"Bác sĩ Lâm! Giáo sư Lâm!" Phu nhân Chủ tịch không còn chút dáng vẻ phu nhân đài các hay sự hung hãn đòi tát người lúc trước. Bà ta lao đến, nắm chặt lấy tay tôi, hai dòng nước mắt tuôn rơi lã chã: "Chồng tôi... ông ấy..."
"Ca mổ thành công." Tôi rút tay ra, thong thả cởi bỏ áo choàng phẫu thuật giao cho điều dưỡng. "Áp lực nội sọ đã giảm hoàn toàn, không có di chứng thần kinh vùng ngôn ngữ hay vận động. Chuyển sang phòng hồi sức tích cực (ICU) theo dõi 24 tiếng là có thể tỉnh lại. Phu nhân yên tâm."
Nghe câu chốt hạ của tôi, phu nhân Chủ tịch lảo đảo, chắp hai tay trước ngực lạy tạ trời đất, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt biết ơn vô hạn: "Ngài là ân nhân tái sinh của gia tộc Phú Thịnh! Từ nay về sau, chỉ cần Giáo sư Lâm lên tiếng, nhà họ Phú chúng tôi dốc lòng đáp đền!"
Đúng lúc này, từ cửa thang máy chuyên dụng ở cuối hành lang, một đám đông mặc vest đen vội vã chạy tới, dẫn đầu là một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, trán lấm tấm mồ hôi. Đó là Chủ tịch Lý - Chủ tịch Hội đồng Quản trị Bệnh viện Thánh Minh, người đã mất 6 tháng ròng rã gọi điện sang Mỹ thuyết phục tôi về nước.
"Giáo sư Lâm! Phu nhân!" Chủ tịch Lý thở hổn hển, nhìn lướt qua tình hình hiện tại, ánh mắt dừng lại ở Viện trưởng Trương đang quỳ rạp dưới đất và Trương Mỹ mặt mày sưng vù, khóc lóc thảm hại. Ông ta đã nghe toàn bộ báo cáo qua điện thoại trên đường tới đây.
"Tôi ngàn lần xin lỗi Giáo sư Lâm và phu nhân! Là do hệ thống quản lý của bệnh viện yếu kém, để lọt những thành phần ung nhọt làm vấy bẩn y đức!"
Chủ tịch Lý quay ngoắt sang Viện trưởng Trương, gầm lên giận dữ:
"Trương Kiến Quốc! Từ giây phút này, ông chính thức bị bãi nhiệm chức vụ Viện trưởng! Hội đồng Quản trị sẽ tiến hành kiểm toán toàn bộ thu chi của bệnh viện trong 5 năm ông tại vị. Nếu thiếu một đồng, ông chuẩn bị hầu tòa đi!"
Viện trưởng Trương nghe xong như bị rút cạn linh hồn, ngã vật ra sàn đá cẩm thạch, miệng lẩm bẩm: "Xong rồi... thế là xong hết rồi..."
"Còn cô!" Chủ tịch Lý chỉ tay thẳng mặt Trương Mỹ. "Bệnh viện Thánh Minh chính thức sa thải cô! Tôi sẽ đích thân gửi hồ sơ sự việc ngày hôm nay – bao gồm việc cô chẩn đoán sai, bỏ mặc bệnh nhân, và vu khống đồng nghiệp – lên Hội đồng Y khoa thành phố. Cô cứ chuẩn bị tinh thần bị tước chứng chỉ hành nghề vĩnh viễn đi!"
Bản án tử hình cho sự nghiệp y khoa vang lên đanh thép. Trương Mỹ rú lên một tiếng thất thanh, lê lết lại gần ôm lấy chân Chủ tịch Lý: "Chủ tịch! Ngài không thể làm thế! Con là bác sĩ chính... Con học ở Mỹ về... Là con ranh kia, là Lâm Tĩnh nó gài bẫy con! Nó giả làm thực tập sinh để hại con!"
Đến nước này mà cô ta vẫn còn sủa bậy được.
Tôi khẽ xua tay, ra hiệu cho bảo vệ lùi lại, rồi chậm rãi bước về phía cô ta. Gót giày của tôi gõ xuống sàn nhà tạo ra những âm thanh lạnh lẽo, nhịp nhàng như nhịp gõ của tử thần.
Các y bác sĩ, điều dưỡng xung quanh – đặc biệt là Điều dưỡng trưởng Minh, người ban nãy hùa theo Trương Mỹ để khinh khỉnh với tôi – giờ đây đều cúi gầm mặt, người run bần bật, hận không thể tàng hình.
Tôi dừng lại trước mặt gã Điều dưỡng trưởng, buông một câu lạnh nhạt: "Tôi không cần các người xin lỗi. Tôi chỉ cần các người nhớ kỹ: Trong y khoa, mũi kim đâm vào da thịt không phân biệt đồ hiệu hay áo rách. Nếu không từ bỏ thói quen đánh giá đồng nghiệp qua vẻ bề ngoài, sớm muộn gì các người cũng tiễn bệnh nhân xuống mồ. Ngày mai tự giác nộp bản kiểm điểm lên bàn làm việc của tôi."
"Dạ... dạ vâng thưa Phó Chủ nhiệm Lâm!" Gã điều dưỡng trưởng mừng rỡ như điên vì biết mình giữ lại được chén cơm, vội vàng gập người 90 độ.
Tôi quay sang Trương Mỹ, người đang ngước nhìn tôi bằng ánh mắt tẩm độc. Tôi từ từ ngồi xổm xuống, duy trì tầm mắt ngang với kẻ đang thảm hại dưới đáy bùn.
"Cô bảo tôi gài bẫy cô?" Tôi mỉm cười, một nụ cười khiến nhiệt độ hành lang như giảm xuống vài độ. "Trương Mỹ, cô đề cao bản thân quá rồi. Một thứ rác rưởi chuyên môn kém cỏi như cô, đứng chung phòng mổ với tôi đã là một sự sỉ nhục. Tôi cần gì phải gài bẫy một kẻ chắc chắn sẽ tự hủy?"
Tôi rút chiếc điện thoại từ trong túi quần âu, mở khóa màn hình, rồi chìa ra trước mặt cô ta.
"Mở to đôi mắt làm bằng nhựa của cô ra mà xem đây là cái gì."
Trên màn hình điện thoại là một tệp tài liệu đã ố vàng được scan sắc nét, đính kèm một đoạn email được mã hóa từ 5 năm trước. Tiêu đề email ghi rõ: [Xác nhận giao dịch] Chuyển nhượng suất học bổng toàn phần - Đại học Y Johns Hopkins.
Bên dưới là hình ảnh một tờ biên lai chuyển khoản trị giá 2 tỷ đồng từ tài khoản của Trương Kiến Quốc sang tài khoản ẩn danh của vị cựu Trưởng khoa Y trường đại học năm xưa, kèm theo một bản báo cáo khống cáo buộc sinh viên Lâm Tĩnh "gian lận thi cử" có đầy đủ chữ ký giả mạo.
Đồng tử Trương Mỹ co rút mạnh. Hơi thở của cô ta nghẹn lại trong cuống họng, hàm răng va vào nhau lập cập.
"Không... Sao mày... Sao mày có thứ này..." Trương Mỹ lắp bắp, đưa tay định giật lấy chiếc điện thoại nhưng tôi đã nhanh chóng rụt lại.
"Cô nghĩ tôi trở về cái bệnh viện này chỉ vì chức Phó Chủ nhiệm và mức lương trên trời sao?" Tôi vỗ nhẹ lên má cô ta, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe nhưng rành rọt từng chữ: "Tôi đã mất 5 năm, bỏ ra không ít tiền cho thám tử tư bên Mỹ để moi bằng được cái email từ máy chủ cũ của tay Trưởng khoa cặn bã đó."
Tôi đứng thẳng dậy, nhìn xuống kẻ thù bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ: "Cô cướp suất học bổng của tôi. Cướp danh dự của tôi. Cô dùng tiền của cha mình để mua điểm, mua bằng bác sĩ, rồi tự huyễn hoặc bản thân là tinh hoa y học. Nhưng kỹ năng cầm dao mổ thì không thể mua được bằng tiền, đúng không?"
"Mày... mày đã tính toán hết rồi! Mày cố tình để tao chửi mắng mày lúc sáng!" Trương Mỹ gào lên thê thảm, chỉ tay vào tôi.
"Đúng vậy." Tôi nhếch mép. "Tôi có bằng chứng cô mua điểm 5 năm trước. Nhưng để Hội đồng Y khoa tước bằng của cô vĩnh viễn, tôi cần thêm bằng chứng về sự suy đồi y đức của cô ở hiện tại. Việc cô ép buộc tôi đi lấy máu, sỉ nhục đồng nghiệp, và quan trọng nhất – đổ lỗi sai sót chuyên môn cho người khác trước mặt người nhà bệnh nhân – camera hành lang và chiếc máy ghi âm trong túi áo tôi đã ghi lại không thiếu một giây."
Tôi quay gót, để lại một câu chốt hạ cuối cùng trước khi bước theo Chủ tịch Lý lên phòng làm việc cấp cao:
"Trương Mỹ, món nợ 5 năm trước, hôm nay tôi tính đủ cả vốn lẫn lãi. Từ ngày mai, thứ chờ đợi cha con cô không phải là phòng khám VIP, mà là vành móng ngựa và viện kiểm sát."
