Menu

📖 CHƯƠNG 5

~7 phút đọc1.315 từ5/8 chương

Về tới phủ họ Sở thì trời đã sang giờ Dậu, mấy nha hoàn không biết ta chưa về, tụ lại dưới chân tường thì thầm:

"Thiếu gia cuối cùng cũng nghe theo lời khuyên của lão gia phu nhân, ngày mai sẽ tới phủ Thái phó cầu hôn rồi."

"Phương tiểu thư tài mạo song toàn, với thiếu gia quả là xứng đôi. Chỉ là… trong kia… biết phải làm sao đây?"

"Làm sao nữa chứ? Thiếu gia nhân hậu, chịu để nàng ta làm thiếp đã là đại ân rồi. Lẽ nào, thật sự để một con ngốc làm chính thất sao?"

Thiếp?

Ta sững sờ đứng đó, còn đang băn khoăn không biết có gì sai sai,

Lưu ma ma vốn dịu dàng mà nay đã nổi giận, lập tức mở cửa mắng đuổi đám nha hoàn kia đi.

Chờ bọn họ chạy xa, ta lại nghe tiếng khóc nghẹn ngào kìm nén vọng ra từ người ma ma.

"Ma ma”, ta vội bước lên nắm tay bà, "bà đừng khóc, Tôn đại phu từng nói rồi, khóc nhiều sẽ hại mắt."

"Là lão nô vô dụng… lão nô có lỗi với lão gia, có lỗi với phu nhân…" Bà quay mặt đi, nước mắt rơi không ngừng, "Nếu lão gia phu nhân còn, đâu để tiểu thư phải chịu ấm ức thế này… lão nô sẽ đi nói lý lẽ với Sở lão gia."

"Lưu ma ma, bà không cần tốn công vô ích, Chi Chi được làm thiếp đã là kết quả tốt nhất ta thương lượng với phụ thân rồi."

Nói xong, A Chước ném một rổ kẹo hồ lô xuống chân ta, hắn cười lạnh lùng:

"Hứa Thanh Chi, đây là Nhị hoàng tử mua cho ngươi đấy. Cha mẹ ngươi đều c.h.ế.c trong tay mẫu phi hắn, hắn bồi thường cho ngươi cũng là phải."

Ta ngẩn người tại chỗ, đầu ngón tay lạnh buốt.

Về biến cố cung biến tám năm trước, về chuyện cha mẹ ta ra đi, trong đầu chỉ lởn vởn vài mảnh ký ức vụn vặt, loang lổ máu, còn ai là kẻ xuống tay, ta thật sự không nhớ nổi.

Vậy ra, Bồ Tát đại nhân lại là con của kẻ thù?

Vậy ra, những bát cháo, những miếng thịt, những điều ước lần lượt thành hiện thực, tấm áo lông cáo ấm áp đến khó tin, chiếc thẻ ngọc truyền hơi ấm trong tay ta... tất cả đều là bởi mẫu phi của Thẩm Yến Trì khiến ta mất đi cha mẹ?

Nhưng...

Nhưng vì cớ gì, mỗi lần nhớ tới dáng người ấy lặng lẽ đọc sách, nhớ ánh mắt nhẫn nại của người khi đút cháo cho ta, nhớ nụ cười nhạt khi người bảo "những điều ước của cô nương đều rất thú vị"...

Lồng ngực nơi người đã chạm đến ấy, chẳng hề nguội lạnh, trái lại, từng tia ấm áp cứ lặng lẽ cuộn trào lan tỏa.

Ta, ta không tin giữa ta và người chỉ có huyết hải thâm thù.

Ta quyết, sẽ tự mình tới hỏi người cho rõ ràng.

Khó nhọc lắm mới đợi được đến Tết Thượng Nguyên, A Chước lại lần nữa bỏ mặc ta, dẫn Phương Minh Châu đi dạo hội đèn.

Nhân lúc đám hạ nhân lơ là, ta len lén chuồn ra khỏi cửa bên.

Vừa định chạy vào ngõ, lại đụng ngay một lồng ngực phảng phất hương thơm nhàn nhạt.

Là Thẩm Yến Trì.

"Hứa Thanh Chi, ta tới đón nàng đi xem hội đèn."

Đôi mắt nâu nhạt của người sáng như sao trời, khiến tim ta đập loạn cả lên.

Nhưng ta không quên chuyện chính, ngẩng mặt nghiêm túc hỏi:

"Điện hạ, có phải mẫu phi người hại c.h.ế.c cha mẹ ta không?"

Ánh mắt người khẽ lay động, lắc đầu:

"Không phải."

Ta thở phào, kéo tay người chạy về phía con phố Trường An náo nhiệt nhất:

"Không phải là tốt rồi, đi xem đèn thôi!"

Hội đèn người đông như nêm cối.

Khi Thẩm Yến Trì cùng ta mua tranh kẹo, thì A Chước và Phương Minh Châu cũng vừa sánh vai đi tới.

Nhìn thấy ta cùng vị nam tử bên cạnh, nụ cười trên mặt A Chước lập tức đóng băng.

"Hứa Thanh Chi! Ai cho ngươi tự ý ra ngoài?!"

Ta bị hắn quát sợ co lại, theo phản xạ liền nép sát vào người Thẩm Yến Trì, động tác nhỏ ấy hoàn toàn chọc giận A Chước.

"Lại đây!" Hắn đưa tay muốn kéo ta, cổ tay lại bị một bàn tay thon dài khác giữ chặt.

Thẩm Yến Trì tiến lên nửa bước, hoàn toàn chắn ta sau lưng:

"A Chước, Hứa Thanh Chi không muốn đi với ngươi."

A Chước như bị dẫm vào đuôi, lập tức giật tay về, cười lạnh:

"Nhị hoàng tử, Hứa Thanh Chi có đi với ta hay không liên quan gì tới ngươi? Nàng là vị hôn thê của ta, chuyện của ta và nàng còn chưa tới lượt người ngoài xen vào!"

"Vị hôn thê? Nếu ngươi thật sự xem Chi Chi là vị hôn thê, sao lại lừa nàng giữa ngày tuyết lớn tự mình lên chùa Tây Sơn cầu Phật, còn sai người đánh xe bỏ mặc nàng giữa đường? Nếu ngươi thật sự xem nàng là vị hôn thê, sao năm nào cũng dẫn nữ nhân khác đi hội đèn, còn bỏ nàng lại nơi tiểu viện? Nếu ngươi thật sự xem nàng là vị hôn thê, sao ngay cả nhũ mẫu thân cận của nàng mà ngươi cũng không chịu cứu?"

Mỗi lời người nói, sắc mặt A Chước lại tái thêm một phần.

Ta cũng bất chợt tỉnh ngộ, tám năm nay vì mang ơn hắn cưu mang, mà chịu biết bao ấm ức.

Nhưng còn chưa hết, Thẩm Yến Trì lại lên tiếng:

"A Chước, nếu ngươi thực lòng xem Chi Chi là vị hôn thê, sao còn chiếm lấy toàn bộ gia sản nhà họ Hứa?"

Lời ấy như băng xuyên óc, đầu óc ta nổ vang ong ong.

Gia sản? Gia sản gì cơ?

A Chước suốt ngày mỉa mai ta ăn bám nhà họ Sở, ta làm gì có gia sản?

"Họ Hứa sa sút, nhà họ Sở tốt bụng thu nhận Hứa Thanh Chi, bằng không nàng sớm chẳng biết lưu lạc nơi đâu, đừng nói giữ được mấy thứ gia sản đó!" Mặt A Chước biến sắc, ánh mắt cũng lảng tránh:

"Hơn nữa, dăm ba mẫu ruộng, vài cửa hàng rách nát thì đáng là bao."

Thẩm Yến Trì nhìn hắn chằm chằm một lúc, rồi quay sang nhìn ta, ánh mắt dịu dàng:

"Hứa Thanh Chi, ruộng đất, cửa hàng, ngân lượng cha mẹ nàng để lại, quy đổi ra cũng khoảng ba vạn bảy ngàn lượng bạc, từ năm nàng tám tuổi về nương nhờ nhà họ Sở, tất cả đều do nhà họ Sở quản lý. Tám năm qua, họ Sở có từng cho nàng một đồng một cắc? Có từng cho nàng xem qua sổ sách?"

Ta hoàn toàn c.h.ế.c lặng:

"Chưa từng."

Dân chúng xung quanh nghe hiểu ẩn ý trong lời Thẩm Yến Trì, bắt đầu chỉ trỏ xầm xì về phía A Chước. Hắn không chịu nổi, quay sang ta gằn giọng:

"Hứa Thanh Chi, ngươi tin hắn, không tin ta sao?"

Ta nhìn khuôn mặt méo mó vì tức giận của A Chước, lại nhìn vào đôi mắt bình thản của Nhị hoàng tử, dứt khoát nắm lấy tay Nhị hoàng tử:

"Phải, ta tin người."

A Chước còn định gây sự, thì Trần Xuyên đã ra tay cản lại.

Lúc này ta mới nhận ra, hóa ra Trần Xuyên chẳng phải thợ săn gì cả, mà là cận vệ thân cận của Thẩm Yến Trì.

HomeTrước
Sau