Menu

📖 CHƯƠNG 6

~6 phút đọc1.196 từ6/6 chương

Chẳng bao lâu sau khi Lục Vân Sương qua đời, Thẩm Tri Hiền lại tìm gặp ta.

Hắn không còn vẻ cao cao tại thượng như trước, mà khôi phục lại dáng vẻ khiêm tốn lễ độ giống như kiếp trước lúc hắn chưa vào Nội các.

"Tịnh Vũ, tất cả đều là lỗi của ta."

"Là ta nhìn lầm, coi mắt cá là trân châu, nên mới bị con tiện nhân Lục Vân Sương kia lừa gạt."

Hắn kể cho ta nghe, kiếp trước Lục Vân Sương đã chủ động quyến rũ và bày tỏ tình cảm với hắn từ trước khi ta xuất giá. Khi đó hắn một lòng muốn trèo cao, sợ rằng không cưới ta sẽ mất đi sự giúp đỡ của Tướng phủ, nên mới không chấp nhận nàng ta.

Sau này Lục Vân Sương gả cho một võ tướng trong triều rồi vẫn tìm gặp hắn vài lần. Nàng ta sống không hạnh phúc, tên võ tướng kia mỗi khi uống say lại đánh đập nàng ta để trút giận.

Lúc bấy giờ Thẩm Tri Hiền đã có chút quyền thế trong tay, hắn tìm cách điều tên võ tướng kia ra tiền tuyến. Sau khi võ tướng tử trận, Lục Vân Sương trở thành góa phụ.

Thẩm Tri Hiền bắt đầu lén lút tư thông với nàng ta sau lưng ta. Khi đã lên chức Thủ phụ, hắn nghĩ rằng nếu năm xưa mình không từ chối tình cảm của Lục Vân Sương thì nàng ta đã không phải chịu khổ nhiều năm như vậy.

Hắn muốn bù đắp cho Lục Vân Sương là thật, nhưng hắn nói chưa từng muốn lấy mạng ta.

"Chúng ta từng là phu thê, ta sao có thể nhẫn tâm hại c.h.ế.c nàng."

"Chính là con tiện nhân kia, ả ta tự ý quyết định hạ đ.ộ.c nàng, chính ả ta đã lén lút đầu đ.ộ.c c.h.ế.c nàng sau lưng ta."

Thẩm Tri Hiền càng nói càng kích động.

"Tịnh Vũ, ta đã g.i.ế.c c.h.ế.c tiện nhân đó để báo thù cho nàng rồi, nàng có thể tha thứ cho ta không?"

"Hiện tại ta đầu quân cho Tam hoàng tử, chỉ cần sau này ngài ấy lên ngôi vua, ta vẫn có thể ngồi lại vào ghế Thủ phụ."

"Tịnh Vũ, trong lòng ta, phu nhân Thủ phụ không ai khác ngoài nàng."

Thẩm Tri Hiền nhìn ta với ánh mắt đầy thâm tình, nhưng lại khiến ta vô cùng buồn nôn.

Ta lùi lại một bước để tránh sự đụng chạm của hắn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mặt hắn.

"Những điều ngươi nói, ta sớm đã biết cả rồi."

Nếu không phải ngay từ đầu đã xác định Lục Vân Sương chính là kẻ hạ đ.ộ.c hại ta, ta đã không đưa Thái tử vào phòng nàng ta.

"Nàng ta c.h.ế.c dưới tay ta không bằng c.h.ế.c dưới tay ngươi, điều đó càng khiến ta hả dạ hơn. Thẩm Tri Hiền, tất cả mọi chuyện đều là do các người tự làm tự chịu."

"Ngươi luôn miệng mắng nàng ta là tiện nhân, nhưng ngươi thì tốt đẹp hơn nàng ta được bao nhiêu? Chẳng qua cũng chỉ là một đôi nam nữ đốn mạt mà thôi."

Trước ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Tri Hiền, ta chậm rãi mỉm cười, nói cho hắn biết một sự thật khác mà hắn không thể chấp nhận được.

"Tam hoàng tử đã bị tố cáo lén lút may long bào trong phủ, lúc này đã bị Hoàng thượng bí mật áp giải vào cung để thẩm vấn."

"Ngài ấy chắc chắn không thể lên ngôi vua và ngươi cũng sẽ không bao giờ làm Thủ phụ được nữa."

Thẩm Tri Hiền không tin vào tai mình, định chạy đi nghe ngóng tin tức thì đột nhiên trước ngực truyền đến một cơn đau thắt.

Hắn cúi đầu nhìn, một lưỡi dao sắc lẹm đã cắm ngập vào lồng ngực mình.

Ta từ từ buông chuôi dao, gương mặt vẫn bình thản không chút gợn sóng.

"Thẩm Tri Hiền, đây là món nợ ngươi thiếu ta."

Ta không g.i.ế.c c.h.ế.c Thẩm Tri Hiền ngay, mà chỉ đâm trọng thương hắn.

Sau khi ta rời đi, đám tàn dư của Thái tử đã tìm thấy hắn. Bọn chúng chặt đứt tay chân của Thẩm Tri Hiền đang bị trọng thương rồi vứt vào bãi tha ma ngoại thành, để hắn trơ mắt nhìn thân thể mình bị bầy chó hoang rỉa rót mà không thể làm gì được.

Bọn chúng nói cho hắn biết, đây chính là cái giá của kẻ phản chủ.

Vì chuyện của Thái tử và Tam hoàng tử, Hoàng thượng hạ lệnh thanh tra toàn bộ quan lại trong triều.

Lục gia ta tuy của cải dồi dào, nhưng đó đều là tài sản mấy đời tích cóp, cộng thêm các cửa tiệm từ của hồi môn của mẫu thân mang tới từ Dương Châu. Phụ thân là người đầu tiên vượt qua đợt thanh tra, sau đó được Hoàng thượng tin tưởng giao trọng trách, cùng tham gia thanh tra các quan viên khác.

Ta âm thầm giúp phụ thân đưa ra không ít mưu kế, giúp triều đình loại bỏ sớm những tên tham quan ô lại trong tương lai. Đợi đến khi triều cục ổn định, ta xin từ biệt phụ thân để rời kinh.

"Trời cao đất rộng, nữ nhi còn chưa bao giờ có cơ hội đi xem cho thỏa."

"Phụ thân, nữ nhi sẽ nhớ Người."

Phụ thân tuy không biết chuyện ta sống lại, nhưng Người hiểu rõ việc Thẩm Tri Hiền bám riết không buông, nay hắn đã c.h.ế.c, nỗi lo trong lòng phụ thân cũng vơi đi. Người chuẩn bị bạc trắng cho ta, lại giao cả những thân tín nuôi dưỡng nhiều năm bảo vệ cho ta.

"Mọi việc phải cẩn trọng, con là thiên kim Tướng phủ, dù con không làm gì thì cũng có thể trở thành nấc thang lên mây trong mắt kẻ khác."

Lời nhắc nhở của phụ thân ta luôn khắc cốt ghi tâm. Cộng thêm kiếp trước bị kẻ chung chăn gối phản bội và kẻ thân cận hại c.h.ế.c, từ nay về sau ta chỉ càng thêm cẩn trọng, tuyệt không bao giờ dễ dàng tin người khác nữa.

Năm năm sau, ta mở một y quán lớn nhất cả nước ở Giang Nam. Ta tập hợp danh y khắp nơi về đây, thu nhận đệ tử từ bốn phương tám hướng. Không phân nam nữ, hễ là người say mê y thuật đều có thể theo học.

Những đại phu do ta đào tạo, có người vào cung làm Thái y, cũng có người theo quân làm Quân y. Nhưng phần lớn bọn họ đều ngồi khám ở các chi nhánh y quán, chữa bệnh cho bách tính bình dân.

Kiếp này ta không còn giữ thói cũ, không còn làm quân cờ hay trợ thủ cho đàn ông nữa. Trời đất bao la, ta tin mình nhất định có thể đạt được nhiều thành tựu rực rỡ hơn.

<Hoàn>

HomeTrước