Menu

📖 CHƯƠNG 6

~9 phút đọc1.897 từ6/6 chương

Ta vẫn gửi thư về, nhưng lần này là nhờ phụ mẫu phái người tới đón Phong ca nhi và Nguyệt tỷ nhi đi.

Thẩm Chiêu tìm cách đuổi khéo ta, nhưng ta bảo chàng:

“Ta đã là người tái giá, cứ thế quay về chẳng phải sẽ bị nước bọt người đời dìm c.h.ế.c sao. Chàng cũng biết đấy, ta nào chịu được uất ức."

Thẩm Chiêu còn định khuyên thêm, ta liền lôi cây đả cẩu bổng đã lâu không dùng ra.

Thẩm Chiêu ôm trán, lập tức ngậm miệng.

Từ đó về sau, gậy không rời tay, hễ trường khoáng có kẻ gây rối, ta liền dùng vũ lực trấn áp. Đám người đó nào đã từng thấy trận thế này bao giờ, nhất thời cũng yên ắng đi không ít.

Đông qua xuân tới, tiểu đệ đích thân đến đón Phong ca nhi và Nguyệt tỷ nhi.

Trước lúc đi, đệ ấy lén nói với ta, phụ mẫu có dặn, nếu không ổn thì ta hòa ly thêm lần nữa ông bà cũng ưng thuận, cho dù có lên núi làm ni cô cũng được.

Nhưng ta từ chối.

Tiểu đệ mắng ta bướng như lừa:

“Vì một kẻ vô dụng như vậy mà đánh đổi cả tính mạng, có đáng không?"

Ta lập tức đá cho đệ ấy một cái:

“Nói ai vô dụng hả? Thẩm Chiêu còn mạnh hơn đệ gấp ngàn vạn lần."

Tiểu đệ vội vàng xin lỗi, ta mới chịu tha cho.

Đợi bọn họ đi khuất cả rồi, ta lẩm bẩm:

“Đáng chứ."

Đời người khó tìm được kẻ một lòng một dạ đối đãi với mình.

Thẩm Chiêu rất tốt.

Chàng bao dung mọi khuyết điểm của ta.

Người ngoài cười chê chàng cưới phải "Sư tử Hà Đông", chàng vẫn không quản phiền hà mà giải thích với họ rằng An Hòa rất tốt.

Ở nhà ta chẳng giữ ý tứ, chàng cũng chưa từng làm ta mất hứng, cùng ta khóc, cùng ta cười.

Cho dù vì Thôi Thiệu Hạc mà thanh danh chàng bị hủy hoại, chàng cũng chưa từng oán trách ta nửa lời.

Ở bên cạnh chàng, ta có thể sống vô tư như một đứa trẻ.

Chàng lấy chân tâm đối đãi ta, ta sao nỡ bỏ chàng mà đi.

Ráng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời, ta khoác tay Thẩm Chiêu, ngẩng đầu cười với chàng.

"Lão gia, lũ trẻ đi cả rồi, tối nay chàng rửa chân cho ta được không?"

Thẩm Chiêu sững người, quay đầu sang chỗ khác, ngượng ngùng bảo:

“Nể tình phu nhân đối với vi phu tình sâu nghĩa nặng như thế, vi phu đành miễn cưỡng đồng ý vậy."

Một năm sau đó, Thẩm Chiêu thức khuya dậy sớm, cần mẫn không ngơi, nhưng bạo loạn vẫn xảy ra.

May thay chúng ta đã sớm có chuẩn bị, trước đó đã thương nghị với Thứ sử, điều động binh mã.

Thẩm Chiêu nói bệnh kín khó chữa, chi bằng khơi ra cho nó phát tác, đặng nhổ cỏ tận gốc.

Mọi chuyện đều diễn ra theo đúng kế hoạch.

Ta dẫn theo nha dịch trấn thủ ở phố Đông và ngõ Nam, đề phòng bọn đào phạm đả thương người dân.

Nhìn quan binh áp giải mấy kẻ cầm đầu gây chuyện ra ngoài, tảng đá đè nặng trong lòng ta cuối cùng cũng buông xuống.

Bà lão thấy vậy cười bảo ta:

“Từ nay về sau Hà Nguyên sẽ ngày càng tốt đẹp hơn rồi."

Ta cũng vui lây, khóe miệng vừa nhếch lên, chưa kịp mở lời thì nghe thấy tiếng nổ lớn từ phía núi vọng lại.

Chẳng biết là ai hét lớn:

“Núi sập! Núi sập rồi!"

Ta quay đầu lại như một con rối gỗ, chỉ thấy bụi đất và khói mù bao trùm cả đỉnh núi.

"Chạy mau, An Hòa, chạy mau!"

Bà lão kéo tay ta.

Lúc này một đứa trẻ ngã nhào trước mặt, ta gần như theo bản năng kéo nó dậy.

Nó khóc toáng lên.

Tiếng khóc kéo thần trí ta quay về.

Bây giờ chưa thể đau lòng được, ta phải thay Thẩm Chiêu chăm sóc tốt cho những bách tính này.

Ta nuốt xuống vị m.á.u tanh nồng nơi cổ họng, vung tay hét lớn:

“Lối này, chạy sang lối này!"

Sau cơn địa chấn là mưa lớn trút xuống, ta đưa bách tính đến nơi an toàn trú ẩn.

Mùi nước mưa hòa lẫn với mùi bùn đất lẩn quất trong phòng, đây từng là mùi hương ta thích nhất, nhưng giờ đây chỉ thấy buồn nôn.

Bà lão đi đến bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy vai ta.

Họ thậm chí còn rõ hơn ta, núi sập nghĩa là gì.

Tiếng thút thít dần vang lên, họ đang khóc cho Thẩm Chiêu.

Lẽ ra ta cũng phải khóc cho chàng.

Nhưng chẳng hiểu sao, lúc này trong mắt ta lại chẳng có giọt lệ nào.

"Bà ơi, chỉ là sập núi thôi mà, có phải... vẫn còn cơ hội sống sót không?"

Bà lão vỗ vỗ vai ta:

“Phải, có chứ, năm xưa lão Lý đầu cũng từng gặp phải, ông ấy vẫn trở về được mà..."

Bà thì thầm bên tai ta. Đại sơn có linh, sẽ che chở cho người may mắn.

Nhưng ta lại càng thêm đau lòng.

Thẩm Chiêu là kẻ xui xẻo.

Chưa bao giờ được may mắn ghé thăm.

Chẳng biết đã qua bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng động.

Cả người ta cứng đờ, không dám quay đầu lại.

Cho đến khi ta rơi vào một vòng tay ấm áp.

Thẩm Chiêu giọng nghẹn ngào:

“Nương tử, ta cứ ngỡ không còn được gặp nàng nữa."

Nước mắt chàng rơi xuống hõm cổ ta nóng hổi.

Ta giơ tay nắm lấy ngón tay chàng, khẽ nói:

“Về là tốt rồi."

Về là tốt rồi.

Thẩm Chiêu kể lại, khi núi lở, bọn họ đang ở trong hầm mỏ. Chính nhờ Tôn đại nhân lâm nguy không loạn, dẫn dắt mọi người lánh vào nơi an toàn, đợi khi cơn địa chấn qua đi mới xuống núi.

Ta và Thẩm Chiêu đặc biệt mang theo lễ vật đến bái tạ, Tôn đại nhân cười đến híp cả mắt, nếp nhăn xô lại một chỗ.

Ông ấy nói:

“Từ khi Vương đại nhân tuẫn chức năm xưa, ngày nào ta cũng đến hầm mỏ xem xét, ngẫm nghĩ nếu ngày đó có ta ở đấy, thì phải làm thế nào để đưa ngài ấy thoát thân."

"Tuy người xưa đã khuất, nhưng lần này ta đã đưa được Thẩm đại nhân bình an trở về."

Ba năm sau đó, Thẩm Chiêu cai quản Hà Nguyên đâu ra đấy, mọi việc đều quy củ nề nếp. Chàng cho mở đường lập thương đội, giúp bách tính Hà Nguyên không còn bị vây hãm giữa chốn thâm sơn cùng cốc.

Phạm nhân lưu đày tới đây cũng dốc lòng cải tạo, không còn sinh sự gây rối nữa.

Hôm ấy, ta đang nấu canh đậu xanh, định bụng mang sang cho mấy cụ già ở ngõ Nam.

Sau lưng bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

"An Hòa!"

Ta quay đầu lại, chỉ thấy trên tay Thẩm Chiêu đang cầm vật gì đó, mặt mày hớn hở, mồ hôi nhễ nhại cũng chẳng buồn lau.

Ta bất lực lắc đầu, cầm khăn tay lau mồ hôi cho chàng:

“Lại là cô nương nhà ai xuất giá mời chàng uống rượu mừng hay sao?"

Chàng toét miệng cười, đặt tờ lệnh điều chuyển xuống trước mặt ta:

“Chúng ta được về nhà rồi!"

Trên lệnh điều chuyển khen ngợi công tích mấy năm nay của Thẩm Chiêu, ghi nhận công lao của chàng đối với Hà Nguyên, nay triệu hồi về kinh thành.

Ta nhảy cẫng lên ôm chầm lấy cổ chàng:

“Lão gia, thăng liền ba cấp lận đó!"

"Lần này chúng ta đúng là áo gấm về làng thật rồi!"

Ngày hồi kinh, Thôi Thiệu Hạc chặn xe ngựa của chúng ta lại.

Thần tình hắn u tối, nói với ta:

“Chúc mừng."

Ta hừ lạnh một tiếng:

“Đa tạ, có ngày hôm nay cũng là nhờ Thôi đại nhân đây đề bạt."

"Chó khôn không cản đường, tránh ra!"

Hắn rũ mắt do dự một khắc, rồi hỏi ta:

“Những bức thư ta gửi nàng mấy năm nay, nàng có nhận được không?"

Trong giọng nói mang theo vài phần kỳ vọng.

Mấy năm nay hắn liên tục gửi thư, hỏi ta có hồi tâm chuyển ý hay không, thậm chí còn dặn dò không được đưa trực tiếp cho ta, mà phải đưa tận tay Thẩm Chiêu.

Thật đê tiện hết chỗ nói.

Ta luồn tay qua rèm xe, lấy ra một chiếc hộp ném vào tay Thôi Thiệu Hạc.

"Đếm thử xem, không thiếu một phong nào đâu. Không chỉ có thư ngươi gửi, mà còn có cả thư hồi âm của ta nữa đấy."

Tay Thôi Thiệu Hạc khựng lại, có chút luống cuống mở chiếc hộp ra.

Trên bức thư hồi âm nằm ngay trên cùng viết bốn chữ to đùng:

“Mơ tưởng hão huyền."

Thẩm Chiêu dựng cho ta một chiếc xích đu trong viện.

Những lúc nhàn rỗi, ta thường ngồi lên đó đung đưa.

Hôm nay hiếm khi Thẩm Chiêu được nghỉ.

Ta ngồi trên xích đu, còn chàng nằm thảnh thơi trên ghế dựa.

Một cơn gió thổi qua, mang theo tiếng gọi của Uyển Nhi vọng lại.

"Lão gia, phu nhân, ngoài cửa có một thiếu niên đang quỳ xin báo ân."

Ta chợt mở bừng mắt, nhìn về phía Thẩm Chiêu.

Chàng cũng đang nhìn ta.

Hai ta bốn mắt nhìn nhau, bật cười.

"Đánh cược một ván chứ?"

"Được, cược gì đây?"

"Rửa chân cộng thêm đấm lưng."

"Một tháng?"

"Thành giao!"

<Hoàn>

----------------Giới thiệu truyện:👉 Nhẹ Nhàng Gieo Vào Lòng QuânTa và Hoắc Ký Bạch là một cuộc hôn nhân bị ép buộc, do cha mẹ sắp đặt, chưa từng gặp mặt nhau chứ đừng nói đến chuyện trò.

Hắn có nốt chu sa nơi tâm khảm của mình, còn ta cũng có minh nguyệt nơi song cửa.

Ngày ta chấp nhận hôn sự, nha hoàn Tiểu Đào thay ta chải đầu, trong gương đồng phản chiếu khuôn mặt nàng đầy do dự, như muốn nói lại thôi.

"Tiểu thư, người... thực sự không chờ Cố công tử nữa sao?"

Cố Trúc Chi là nét bút thanh khiết nhất trong tấm lòng thiếu nữ của ta, cốt cách thanh cao, chẳng nhiễm bụi trần.

Ta đã đợi hắn ba năm, từng có lúc tấm lòng chờ đợi ấy như tóc xanh chuyển bạc, cuối cùng chỉ nhận về một quãng bặt vô âm tín.

Hoắc gia và nhà ta là thế giao, đều là dòng dõi văn thần thanh liêm, gia phong nghiêm cẩn. Chỉ có điều, Hoắc Ký Bạch lại giấu kín cả tộc, vứt bút tòng quân.

Năm năm nơi chiến trường máu lửa, hắn giành được phong hào Phiêu Kỵ tướng quân do Hoàng thượng thân phong.

Nghe nói hắn nhập ngũ là vì một vị nữ tướng kiệt xuất.

Chẳng rõ vì sao, vị nữ tướng ấy sau này lại đính hôn với người khác.

HomeTrước