📖 CHƯƠNG 5
Khi Tạ Liễm đến gặp ta, trời đã xẩm tối.
Không biết hắn đã đả thông được mối quan hệ nào, mà sau giờ cấm cửa cung, vẫn có thể ra vào nội uyển.
Ta vẽ được một nửa, đang ngồi dưới mái hiên nhàm chán nghỉ ngơi, hắt thức ăn cho cá xuống hồ.
Lúc này nhìn thấy hắn, nửa mừng nửa sợ, gần như nhảy cẫng lên ba thước.
Hắn nắm lấy đôi bàn tay lạnh buốt của ta, nhẹ giọng hỏi:
“Bệ hạ có làm khó ngươi không?"
Chưa đợi ta trả lời, hắn lại tự nói tiếp:
“Ta biết, những ngày qua ngươi đã chịu nhiều ấm ức."
Ta nghiêng đầu nhìn hắn:
“Tạ lang, lúc muội muội được chọn làm Ty họa, ngươi cũng từng nói với ta như vậy."
Nữ tử triều này, không thể tự mình mưu sinh.
Trước kia ở Túc Châu, ta đều lén lút lấy con dấu của Tạ Liễm, lấy danh nghĩa hắn đi bán tranh.
Nhưng Ty họa thì khác.
Tiến cung, làm nữ quan.
Ta liền có vốn liếng an thân lập mệnh.
Có thể nói, Tạ Liễm là tất cả chỗ dựa của ta.
Ngày Đan Thanh Thự bình chọn họa phẩm, ta soi bóng dưới giếng chải chuốt thật kỹ, cài chiếc lược cũ của nương, thay một bộ y phục sạch sẽ.
Nữ quan lại lạnh mặt nói, trên danh sách không có tên thứ nữ nhà họ Lục.
Ta vội vã chạy quanh, cuối cùng lén lút chui qua lỗ hổng trên tường dành cho chó để vào.
Tranh của mọi người được xếp thành một hàng.
Bức "Hạc Lệ Đồ" của ta cũng ở trong đó.
Nhưng chỗ đóng dấu lạc khoản lại in con ấn của đích muội.
Giám khảo đều khen ngợi tiểu thư nhà Thượng thư dung mạo xinh đẹp tài hoa hơn người, tiên hạc dưới ngòi bút cũng mang cốt cách thanh kỳ cô ngạo.
Tạ Liễm đứng một bên, thấp giọng hùa theo.
Ta nhào tới trước, nắm lấy tay áo Tạ Liễm, ngây ngốc nói, ngươi nói cho bọn họ biết đi, đây là tranh của ta, là của ta!
Biết bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào người ta, có kinh ngạc, có khinh bỉ.
Tạ Liễm chỉ nhạt nhòa nói một câu.
"Người ngốc nói lời ngốc nghếch, hà tất phải bận tâm."
Hắn rõ ràng là biết mà.
Trong căn phòng nhỏ thoang thoảng mùi thuốc ở Túc Châu, ta từng phác họa lại những dãy núi xanh mướt ngoài cửa sổ, những chú chim nhỏ tròn xoe trên cành cây.
Rồi đổi lấy vàng bạc chân chính, để hắn đổi lấy loại thuốc trị thương tốt nhất.
Hắn cũng từng lau đi vết mực dính trên má ta, nhẹ giọng hỏi ta:
"A Nùng, ngươi đối tốt với ta như vậy, là vì sao?"
Đứa thứ nữ điên khùng ngu ngốc như ta, đi lạc suốt một năm, đột nhiên chạy đến trước mặt bao người làm trò cười, rồi lại bị áp giải về Lục phủ.
Ma ma tát túi bụi, đ.á.n.h cho tai ta ù đi.
Mẫu thân ngồi ở vị trí chủ tọa, thong thả chậm rãi thưởng trà.
Lục Thải Tiên cười tủm tỉm đứng nhìn, nàng ta nói:
“Tiện nhân mãi mãi là tiện nhân, không biến thành phượng hoàng được đâu. Ngươi bắt đầu vẽ tranh thay ta từ năm sáu tuổi, liền phải vẽ thay ta cho đến lúc c.h.ế.c. Bức 'Hạc Lệ Đồ' kia, là thế tử đang đêm đưa đến tận phủ, thật đúng là đa tạ ngươi rồi."
Nghĩ đến những chuyện khi đó, ta không khỏi run rẩy.
Tạ Liễm tưởng ta đang đau lòng, liền hạ giọng rất khẽ, phảng phất như đang thật lòng thương xót:
“A Nùng, đừng trách ta. Ngươi cái gì cũng không hiểu, theo đuổi danh lợi chỉ tổ làm hại ngươi mà thôi.
Đợi qua vài ngày nữa, ta sẽ thu xếp cho ngươi một viện nhỏ yên tĩnh bên ngoài, giấu ngươi, che chở ngươi. Chúng ta lại giống như ở Túc Châu... không tốt sao?"
Thấy ta không đáp, hắn dừng một chút, lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ, đặt vào lòng bàn tay ta.
"Đây là bảo vật hiếm có ta cất công tìm kiếm, ngươi dùng nó để vẽ tranh cho bệ hạ, nhất định có thể giành được trọng thưởng. A Nùng, ngoan ngoãn nhận lấy đi, đừng giận dỗi ta nữa, được không?"
Màu vẽ trong hộp sắc nét tươi tắn, chắc chắn được mài từ loại khoáng thạch vô cùng trân quý.
Ta ôm chặt lấy hắn, giọng nói rầu rĩ nũng nịu:
“Ta bảo ngươi mang lồng đèn con thỏ đến, ngươi cũng không mang. Đã vậy thì trả lại khuyên tai cho ta."
Tạ Liễm không biết bị chạm vào sợi dây cung nào trong lòng, bỗng run lên bần bật.
Hắn đột ngột siết chặt ta vào trong ngực, hơi thở ấm nóng gấp gáp ngày càng tới gần.
Là muốn hôn ta.
"Tạ Liễm." Ta đột nhiên gọi tên hắn.
Hắn dường như cảm giác được điều gì, động tác khựng lại, cúi đầu xem xét khuôn mặt ta.
Ta vẫn mở to hai mắt, dáng vẻ ngây ngô khờ khạo.
Vẻ mặt hắn buông lỏng ra đôi chút, ngón tay cái gần như lưu luyến vuốt ve môi dưới của ta, tự lẩm bẩm:
“Thế lực đứng sau Lục Thải Tiên chính là căn cơ của các thế gia, phụ vương muốn mưu đồ đại nghiệp, không thể tách rời bọn họ. Càng không cần phải nói, sao ta có thể có một vị chính phi ngốc nghếch được. Nếu ta có thể chọn..."
Cách đó không xa, bỗng vang lên tiếng trống báo giờ trầm đục.
Tạ Liễm tựa như bừng tỉnh từ trong mộng.
Hắn nhìn ta chòng chọc, hốc mắt dần đỏ quạch, sắc mặt lại trầm xuống:
“A Nùng, đây là mệnh của ngươi."
Không còn mảy may chút ôn nhu nào.
Tạ Liễm nói, đây là mệnh của ta.
Tỷ tỷ chải đầu trong phủ cũng từng nói, mệnh của ta không tốt.
Có lẽ bọn họ nói đúng.
Ta thật vất vả mới trở thành hồng nhân trước mặt tân đế, lại không biết lây nhiễm dịch bệnh ở nơi nào.
Ta và hắn đều bệnh rồi, hơn nữa bệnh tình ngày một nặng thêm.
Khi xuân tàn hoa rụng, ta đã gầy trơ xương.
Chẳng qua chỉ là đang cố gượng chút hơi tàn, vẽ tranh cho quân vương.
Trong đại điện trống trải uy nghiêm, vẫn chỉ có hai người chúng ta.
Ta cúi đầu, cẩn thận mài từng chút một thứ bột màu danh quý, một mùi hương kỳ lạ nhàn nhạt lan tỏa.
Thái y viện cũng từng bưng thuốc đến.
Ta chê khó uống, nhân lúc không ai để ý, liền hắt toàn bộ ra ngoài cửa sổ.
Hôm sau nhìn lại, cỏ dại chân tường đã héo úa một mảng lớn.
Đế sư tuổi tác đã cao từng tiến cung thăm bệnh một lần.
Khi đó tân đế nửa tựa trên long sàng, buồn ngủ mơ màng.
Còn ta thì an tĩnh ngồi xổm một bên, thu dọn đồ nghề vẽ tranh.
Đế sư dừng bước, ánh mắt vô tình rơi vào bức họa chưa hoàn thành của ta, trong đôi mắt già nua vẩn đục kia, chợt lóe lên một tia chấn động.
"Đây là... nét bút này của ngươi, là học từ ai?"
Ta bẻ ngón tay tính toán rồi đáp:
“A Nùng học từ nương, nương thì... học từ ngoại công."
Đế sư đắn đo mãi, thấp giọng hỏi.
"Tổ tiên của nương ngươi, có phải là Mẫn thị ở Lũng Tây không?"
Ta suy nghĩ một hồi lâu, liền gật đầu.
Bộ râu trắng trên môi ông run rẩy, cuối cùng không hỏi thêm gì nữa, chỉ thở dài một tiếng dằng dặc.
Chưa qua mấy ngày, đến cả Bùi Chân cũng không thấy bóng dáng.
Hoàng cung rộng lớn, tựa như bị một bàn tay khổng lồ vô hình thình lình lật tung lên.
Nghe nói, Tuyên vương lấy danh nghĩa "thanh quân trắc", đã đuổi hắn ra khỏi cung rồi.
Cung nữ nội thị hầu hạ trong điện, toàn bộ đều được thay bằng những khuôn mặt mới.
Lục Thải Tiên hiện giờ xuất nhập tự do.
Nàng ta thò những móng tay nhuộm đan khấu vào dưới nệm, dùng sức nhéo mạnh vào cánh tay gầy gò khô khốc của ta, nụ cười trên mặt lại cực kỳ dịu dàng.
"Lục Hàn Nùng, ta có thể chơi c.h.ế.c nương ngươi, thì cũng có thể chơi c.h.ế.c ngươi." Nàng ta cúi người, kề sát tai ta:
“Ngươi có biết không, năm đó căn bản không phải là bà ta đẩy ta xuống. Ta chỉ trêu đùa bà ta một chút mà thôi."
Nàng ta giữ bí mật này cho đến tận bây giờ, xem như một thanh đao sắc nhọn khoét vào tim.
Nhưng ta lại đã sớm biết được.
Năm đó, Thải Tiên khóc lóc nói, nương suýt nữa đã đẩy nàng ta xuống hồ.
Nàng ta mới vừa tròn năm tuổi, ngây thơ hồn nhiên, tuyệt đối không thể nói dối.
Thế là bọn họ bắt nương quỳ giữa sảnh đường, dùng gậy kẹp tay kẹp nát mười ngón tay vốn đã quen vẽ cảnh chim bay núi biếc của bà.
Ta khóc lóc chạy đến thư phòng của cha.
Ông đang bế Lục Thải Tiên đang thút thít trên đùi, dỗ dành nâng niu như ngọc như ngà.
Đích mẫu lạnh lùng nói:
“Bà ta suýt nữa thì hại c.h.ế.c đích nữ, chung quy cũng phải cho một lời giải thích chứ."
Giọng điệu của cha cũng cực kỳ bình thản:
“Nàng đã xả giận đủ rồi, cũng không cho phép mời đại phu đến khám chữa cho nàng ấy, nàng còn muốn thế nào nữa?"
"Đ.á.n.h c.h.ế.c thiếp thất là trọng tội, chuyện này nếu truyền ra ngoài, bảo ta phải làm sao? Không bằng ném nàng ta xuống sông hộ thành, cứ nói là tự mình bỏ trốn rồi."
Cha không lên tiếng.
Đây chính là ngầm đồng ý rồi.
Ban đêm, gã phu xe dùng một chiếc chiếu rách, cuốn lấy a nương chỉ còn lại thoi thóp một hơi tàn đem đi.
Ta nhào tới cánh cửa viện đóng chặt, liều mạng đập phá, cào cấu, gào khóc khản cả cổ, gọi a nương, gọi cha, cũng gọi cả ngoại công đã c.h.ế.c nhiều năm.
Nhưng cả tòa trạch viện tĩnh mịch hệt như một bãi tha ma.
Ta từ đó không còn nương nữa.
Nửa đêm về sáng, ta khóc đến mức ngất đi, lên cơn sốt cao.
Sau khi tỉnh lại, liền trở nên điên khùng ngốc nghếch.
Chỉ duy nhất kỹ năng vẽ tranh này, là chưa từng quên lãng.
Có lẽ chính vì ta còn có thể vẽ thay Lục Thải Tiên, nên đích mẫu mới đại phát từ bi, không bắt ta sớm xuống đoàn tụ cùng a nương.
Giờ phút này, móng tay của Lục Thải Tiên cắm ngập vào da thịt ta, nhưng ta lại không hề chớp mắt lấy một cái.
Chỉ nhìn nàng ta chằm chằm không chớp mắt.
Trái lại, nàng ta bị ta nhìn đến mức rợn tóc gáy, rụt tay về mắng:
“Đồ kinh tởm!"
Ta nở nụ cười nhẹ nhàng với nàng ta:
“Thải Tiên muội muội, muội sắp làm Hoàng hậu rồi sao?"
