📖 CHƯƠNG 11
Ta nhìn Tiêu Nguyên Triệt bên cạnh, cảm thấy thật khó tin.
"Chẳng lẽ ngươi chính là hài tử năm đó?"
Tiêu Nguyên Triệt ôm chặt lấy ta, đưa tay khẽ véo mũi ta một cái.
"Đồ ngốc, sao đến tận bây giờ mới nhớ ra?"
“Ngay từ lần đầu thấy nàng trong sương phòng ở chùa ta đã nhận ra nàng rồi."
Ta đính chính lại: "Lão... lão..."
Tiêu Nguyên Triệt lại bá đạo nói: "Ta không quan tâm, trong mắt ta nàng chẳng già chút nào cả."
"Mãi mãi là một tiểu cô nương hay thẹn thùng!"
Ta: "Nhưng ta lớn hơn ngươi tận hai mươi ba tuổi đấy."
Tiêu Nguyên Triệt nói: "Chẳng qua là thấy lúa chín nhiều hơn ta hai mươi ba lần mà thôi."
"Đợi bệ hạ tự mình chấp chính, bổn vương sẽ đưa nàng đi Liêu Đông, nghe nói lúa ở đó mỗi năm chín được hai vụ."
"Bổn vương sớm muộn gì cũng đuổi kịp nàng thôi! Đến lúc đó nàng không được chê bổn vương nhỏ tuổi nữa nhé!"
Ta nghe xong bật cười: "Làm gì có ai tính toán kiểu đó cơ chứ?"
Tuy nhiên, không biết có phải do có sự "bồi bổ" của nam nhân hay không mà dạo gần đây trông ta có vẻ trẻ ra trông thấy.
Chẳng bao lâu sau khi bị hầu phủ bọn ta từ hôn, chủ nợ của Tướng quân phủ đã tìm đến tận cửa. Để bù đắp thâm hụt, Tướng quân phu nhân buộc phải bán đi cửa tiệm và ruộng đất để trả nợ. Lại còn giải tán cả hạ nhân nô tỳ, chỉ trong nháy mắt, Trấn Quốc Tướng quân phủ lừng lẫy năm nào nay chỉ còn là cái vỏ không. Bọn họ còn dám tìm đến cửa muốn mượn tiền hầu phủ, ta đã sai người đánh đuổi ra ngoài.
Vết thương ở chân của Khương Ngọc Hành vốn dĩ nửa năm một năm là có thể khỏi, nhưng hắn ta vừa mới hồi phục được một chút lại bị người ta đánh gãy lần nữa. Là ai làm thì thật sự là khó đoán quá đi mà. Thế là, vị Tướng quân kiến công lập nghiệp ở chiến trường kiếp trước nay thời gian nhập ngũ bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Thấm thoắt đã ba năm trôi qua. Hiện giờ cả nhà Trấn Quốc Tướng quân phủ phải thắt lưng buộc bụng nuôi một cái Thế tử què quặt như hắn ta. Còn về phần Như Yên cô nương kia, ngay từ lúc hắn ta gãy chân đã được một phú thương chuộc thân, bỏ đi theo người khác rồi.
Ba năm qua, Tiêu Nguyên Triệt coi Vĩnh An Hầu phủ chẳng khác gì nhà mình. Nhi tử và nhi tức khó tránh khỏi việc biết chuyện giữa ta và Nhiếp chính vương.
Nhi tức kích động đến đỏ cả mặt: "Mẫu thân, không ngờ người lại được hưởng thụ 'món ngon' thầm kín như vậy."
Nhi tử: "Mẫu thân, nhi tử không có ý trách cứ người đâu, chỉ là muốn hỏi một chút, nếu người cải giá vào Nhiếp chính vương phủ, mà Nhiếp chính vương lại không có con nối dõi, liệu có thể lập nhi tử làm Thế tử không?"
Con đúng là khéo tưởng tượng thật đấy.
Ta: "Không được, nhưng vi nương có thể đập con thành 'quả hồng dập' đấy."
Đối với mối quan hệ này, ta cực lực che giấu, nhưng Tiêu Nguyên Triệt lại chẳng hề giấu giếm chút nào. Không chỉ muốn làm cha của nhi tử ta, mà còn muốn làm gia gia của Yên Nhi nữa. Ngày thường thượng triều còn không quên dắt Yên Nhi vào cung chơi.
Qua lại vài lần, quan hệ giữa Yên Nhi và thiếu đế càng ngày càng gần gũi. Nhiếp chính vương vung tay một cái, định luôn Yên Nhi làm ứng cử viên Hoàng hậu tương lai.
Các đại thần bàn ra tán vào, cảm thấy thân phận của Yên Nhi hơi thấp. Thẩm Chiêu lại từ chiến trường gửi tin thắng trận về. Chiêu Nhi cũng gửi thư nhà từ biên quan tới.
"Đều nhờ tổ mẫu liệu sự như thần, tôn tử mới có thể lập được chiến công hiển hách thế này!"
Đương nhiên rồi, tổ mẫu của nó là người sống lại mà.
Tiểu hoàng đế vui mừng khôn xiết, phong Thẩm Chiêu làm An Quốc công, nhậm chức Thiên hạ binh mã Đại nguyên soái, tổng lĩnh binh quyền. Thế là địa vị của Vĩnh An Hầu phủ bọn ta lên như diều gặp gió.
Tiêu Nguyên Triệt bị chia bớt binh quyền nhưng chẳng hề tỏ ra không vui, ngược lại còn ở trên triều đình mà kéo thêm thù hận cho mình: "Giờ đây, bổn vương xem các ngươi ai còn dám bảo Thẩm Yên không xứng với ngôi vị Hoàng hậu nữa?"
Có người tò mò hỏi: "Tại sao Nhiếp chính vương lại yêu thương Thẩm đại tiểu thư đến vậy? Liệu có uẩn khúc gì chăng?"
Tiêu Nguyên Triệt mặt dày nói: "Bổn vương và tổ mẫu của Thẩm tiểu thư có quan hệ tư giao vô cùng thâm hậu."
Đám đại thần kinh ngạc: "Á? Chẳng lẽ là tình bạn vong niên sao? Thảo nào lại che chở cho hậu bối của bà ấy như vậy."
Tiêu Nguyên Triệt đỏ mặt, không phủ nhận: "Ừm!"
Ôi trời, từ nay về sau ta không thể nhìn thẳng vào cái từ "vong niên" này được nữa rồi!!!
Sau đó, Thẩm Chiêu khải hoàn trở về, cả nước ăn mừng.
Bọn ta cùng chứng kiến đại hôn của Thẩm Yên và thiếu đế, tận mắt nhìn con bé trở thành Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.
Không lâu sau, Tiêu Nguyên Triệt thực hiện lời hứa trao trả quyền hành lại cho thiếu đế, đưa ta rời khỏi kinh thành, đi đến vùng Liêu Đông mà hắn từng hứa với ta. Lúc này mọi người mới vỡ lẽ.
"Mẹ kiếp! Nhiếp chính vương và Thẩm lão phu nhân sao???"
"Thẩm lão phu nhân hóa ra chính là Nhiếp chính vương phi!!!"
"Cứ tưởng là tình bạn vong niên, hóa ra là tình yêu vong niên à!"
"Tỷ muội ăn ngon miệng thật đấy, có thể chỉ cho ta cách tìm đệ đệ kém mình hơn hai mươi tuổi được không?"
Ngày ta và Tiêu Nguyên Triệt rời kinh, có hai bóng người vừa khóc vừa đuổi theo phía sau.
Thẩm Yên: "Hu hu hu, tổ mẫu, đừng đi mà, đừng bỏ lại Yên Nhi!"
Thiếu đế: "Hu hu hu, hoàng thúc, đừng đi mà, Anh Nhi không thể thiếu hoàng thúc được!"
Ta hét về phía hai đứa: "Không cần lo đâu, ca ca của các con sẽ chăm sóc và phò tá các con mà!"
Còn về phần hai bọn ta, phải đi đếm lúa đây.
