📖 CHƯƠNG 6
Tôi không ngờ hôn lễ của mình lại náo nhiệt đến thế.
Không phải sự náo nhiệt của những nhà hàng sang trọng, váy cưới đuôi cá dài hàng chục mét hay tiệc tùng linh đình. Đó là tiếng cười nói rộn rã của hàng trăm cậu lính trẻ trong doanh trại, là mùi thịt nướng thơm lừng tỏa ra từ chiếc bếp than ngoài sân, là cờ hoa rực rỡ giăng kín dãy nhà công vụ thấp tầng tĩnh lặng – nơi Lục Tranh đã gắn bó suốt mười năm qua.
Tôi đứng trong phòng thay đồ, ngắm nhìn chính mình qua chiếc gương lớn.
Bộ váy cưới không phải hàng hiệu đắt đỏ mà do tự tay tôi thiết kế – dáng suông cổ điển, đơn giản, chất liệu lụa trắng mềm mại, phần tay dài tinh tế che đi những vết chai sần do năm tháng ròng rã cầm cọ vẽ. Tôi búi tóc cao, đội khăn voan mỏng, trang điểm thật nhẹ nhàng.
"Ôi chao, cô dâu xinh quá đi mất!" Tô Diệc xách váy chạy ùa vào. Nó mặc chiếc váy phù dâu màu hồng nhạt, hốc mắt đỏ hoe: "Bạn thân của cháu gái, thoắt cái hôm nay lại biến thành thím tao rồi! Đúng là 'loạn luân' hợp pháp mà!"
"Mày bớt ăn nói xà lơ đi!" Tôi phì cười đánh nhẹ vào vai nó, "Hôm nay đừng có gọi bằng chú nữa, gọi dượng đi!"
"Còn lâu tao mới gọi nhé, nổi hết cả da gà," Diệc bĩu môi, "Mà này, mày có biết chú... à không, chú rể của mày đang làm gì ở ngoài kia không?"
"Đang tiếp khách à?"
"Không," Diệc kéo tôi ra sát cửa sổ, chỉ tay xuống sân, "Mày nhìn kìa."
Tôi nương theo hướng tay nó nhìn xuống.
Dưới gốc cây cổ thụ rợp bóng ven sân, Lục Tranh đang đứng đó, chỉnh tề trong bộ quân phục màu xanh rêu. Trên ve áo anh đính thêm một ngôi sao vàng, lúc này tôi mới chợt nhận ra anh đã được thăng hàm Thiếu tướng từ lúc nào không hay. Thế nhưng, điều khiến tôi sững sờ nhất là anh đang khom lưng trước một chiếc thùng gỗ, tay lăm lăm cầm... kéo tỉa hoa?
Anh đang tự tay bó hoa cưới.
Đám lính trẻ đứng vây quanh cười nói ồn ào, có cậu còn lôi cả điện thoại ra quay phim chụp ảnh. Mặt Lục Tranh đen xì như đít nồi, đôi bàn tay to lớn vụng về quấn dải ruy băng quanh bó hồng trắng điểm xuyết hoa baby, miệng lầm bầm phàn nàn điều gì đó.
"Anh ấy... tự bó hoa sao?" Tôi run run lên tiếng.
"Ừ," Diệc cười ngặt nghẽo, "Từ sáng sớm chú tao đã lên mạng tra 'cách bó hoa cưới đơn giản', rồi tự mình đi mua nguyên liệu về làm đấy. Làm hỏng đến chục lần rồi, lần này là lần thứ mười một. Chú ấy bảo vợ trẻ thì thích sự chân thành, không thích ba cái hoa hoét sáo rỗng đặt ngoài tiệm."
Tôi bật khóc.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi không sao kìm lại được, làm nhòe cả đường mascara. Tôi vội vàng đưa tay quệt nước mắt, xách váy chạy vội xuống cầu thang, đôi giày cao gót gõ lạch cạch trên mặt sân.
Nghe tiếng động, Lục Tranh ngẩng đầu lên. Bắt gặp ánh mắt tôi, mặt anh khẽ ửng đỏ – chẳng rõ là vì ngượng hay vì ánh nắng rọi. Anh cầm bó hoa sải bước đi tới, đưa ra trước mặt tôi.
"Hơi xấu một tí," anh đánh mắt sang chỗ khác, chất giọng gượng gạo vô cùng, "anh học trên Douyin, người ta bảo vợ thích chồng tự tay bó hoa..."
Tôi nhào tới ôm chầm lấy anh, bó hoa ép chặt giữa lồng ngực hai người, hương hoa tươi mát hòa quyện cùng mùi xạ hương nam tính quen thuộc.
"Đẹp nhất trên đời," tôi nức nở đáp, "em thích lắm."
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, kề tai thì thầm: "Đừng khóc nữa, trôi hết lớp trang điểm bây giờ. Lát nữa lên hình xấu thì cấm có đổ tại anh đấy nhé."
Hôn lễ diễn ra vô cùng giản dị.
Không có linh mục hay người chủ hôn bóng bẩy, chỉ có một chiếc bục nhỏ được dựng ngay giữa sân doanh trại, tung bay phía sau là lá cờ đỏ sao vàng phấp phới. Lục Tranh nắm chặt tay tôi, cả hai cùng đứng trước mặt đông đảo các sĩ quan, binh lính cùng chút họ hàng thân thiết ít ỏi của hai bên.
"Đồng chí Lục Tranh," vị Tham mưu trưởng lớn tuổi đảm nhận vai trò chủ hôn cất chất giọng trầm ấm, "cậu có đồng ý lấy Cố Nhiễm làm vợ, nguyện yêu thương, tôn trọng và bảo vệ cô ấy đến trọn đời không?"
Lục Tranh quay sang nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định, trầm giọng đáp: "Tôi đồng ý."
"Cố Nhiễm," người chủ hôn quay sang phía tôi, "cháu có đồng ý lấy Lục Tranh làm chồng, nguyện yêu thương, tôn trọng và ở bên cậu ấy dẫu sung sướng hay gian khổ không?"
Tôi ngước nhìn anh, ngắm nhìn người đàn ông từng bắt tôi phải đọc 50 lần câu "em yêu anh", từng dùng dây thừng trói tay tôi vào đầu giường chỉ vì sợ tôi làm chệch kim truyền dịch, người từng không chút ngần ngại công khai bảo vệ tôi trước toàn thế giới.
"Em đồng ý," tôi dõng dạc nói từng chữ thật rõ ràng, "và em rất yêu anh ấy."
Đám đông vỗ tay reo hò rần rần.
Lục Tranh cúi đầu hôn tôi. Không còn là nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu bạo liệt như lần ở sân trường, mà là một nụ hôn vô cùng dịu dàng, nâng niu, in dấu lên môi tôi tựa như một lời thề non hẹn biển.
Tô Diệc đứng bên cạnh khóc như mưa, vừa quệt nước mắt vừa gào lên: "Chú Lục ơi chú gặm cỏ non thật rồi! Bạn thân của cháu gái mà chú cũng dám rước về làm vợ!"
Cả sân trường rộ lên một trận cười vang. Lục Tranh lườm Tô Diệc một cái, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên đầy bao dung sủng nịnh.
Đêm tân hôn.
Không diễn ra ở khách sạn 5 sao lộng lẫy, mà là tại căn hộ nhỏ thuộc khu tập thể quân đội mà anh được phân cấp. Căn phòng được trang hoàng hết sức giản dị với bóng bay trắng và nến thơm, cửa sổ hướng thẳng ra khu vườn nhỏ tĩnh lặng.
Tôi ngồi ngay ngắn trên mép giường, hai bàn chân đau nhức vì phải đi giày cao gót suốt cả một ngày dài. Chiếc váy cưới nặng trịch cũng khiến tôi có chút khó thở.
Lục Tranh đẩy cửa bước vào. Anh đã cởi bỏ áo khoác quân phục, chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi trắng, ống tay xắn cao lên tận khuỷu. Trên tay anh bưng theo một chậu nước ấm và vắt một chiếc khăn mặt.
"Anh định làm gì thế?" Tôi tò mò hỏi.
Anh không đáp lời. Thay vào đó, anh quỳ một gối xuống trước giường – hành động khiến tôi giật thót mình, bởi việc một vị Thiếu tướng quỳ gối trước mặt mình quả thực là chuyện khó tin nổi – rồi nhẹ nhàng nâng chân tôi lên, giúp tôi cởi bỏ đôi giày cao gót.
"Anh..." Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng.
"Ngồi yên nào," anh lên tiếng, chất giọng vô cùng dịu dàng, "hôm nay em là công chúa. Cứ để anh phục vụ."
Anh cẩn thận ngâm hai bàn chân tôi vào chậu nước ấm pha tinh dầu, chậm rãi xoa bóp từng ngón chân. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần vốn chỉ quen cầm súng và ký lệnh, giờ phút này lại đang nâng niu xoa bóp chân tôi với những động tác cẩn trọng đến mức khiến tôi chực trào nước mắt.
"Có đau không?" anh ngước lên hỏi.
"Không ạ," tôi lắc đầu, "chỉ là... anh không cần phải làm mấy việc này đâu."
"Rất cần là đằng khác," anh nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, "em bước vào cuộc đời anh, đánh đổi cả thanh xuân phơi phới để ở bên cạnh một ông già. Anh đương nhiên phải đối xử với em thật tốt."
"Anh không hề già," tôi vươn tay áp lên hai bên gò má anh, "anh là Lục Tranh của em."
Anh đứng dậy, ngồi xuống nệm giường bên cạnh tôi, bắt đầu kiên nhẫn tháo từng chiếc kẹp tăm cài trên tóc. Động tác của anh chậm rãi, tỉ mẩn hệt như đang gỡ bỏ một món bảo vật quý giá.
"Mười ba năm gắn bó với quân ngũ," anh khẽ thì thầm, bàn tay to lớn mơn trớn mái tóc tôi, "anh chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay. Anh những tưởng mình sẽ cứ thế già đi cô độc trong doanh trại, rồi đến tuổi phục viên thì về hưu, nuôi thêm con chó, trồng dăm cái cây."
Tháo xong chiếc kẹp cuối cùng, mái tóc dài của tôi xõa tung vương vấn trên bờ vai. Anh cầm chiếc lược nhẹ nhàng chải vuốt lại, rồi in một nụ hôn lên đỉnh đầu tôi.
"Mãi cho đến cái đêm em gọi nhầm số ấy," anh khẽ bật cười, "cái dáng vẻ em khóc lóc ỉ ôi nằng nặc đòi hôn anh... Lúc đó anh liền biết, đời mình coi như xong rồi."
Tôi xoay người ôm chầm lấy anh, vùi sâu khuôn mặt vào lồng ngực vững chãi ấy: "Em cũng vậy. Kể từ lần đầu tiên anh phạt em đọc 50 lần câu 'em yêu anh', em đã biết mình không có đường lui nữa rồi."
Anh bật cười thành tiếng, lồng ngực chấn động nhè nhẹ truyền qua da thịt. Anh với tay lấy điện thoại, bật lên một file ghi âm quen thuộc.
Giọng nói nghẹn ngào, say khướt của tôi năm ấy lại vang lên: "Em yêu anh... lần 1... hức..."
Chính là file ghi âm của đêm định mệnh đó.
"Anh vẫn còn giữ ư?" Tôi trợn tròn hai mắt kinh ngạc.
"Ừ," anh nhếch mép cười, "giữ làm kỷ niệm. Và..."
Anh ôm siết lấy tôi kéo ngã xuống giường, trùm chăn đắp kín cho cả hai rồi vùi tôi vào lòng: "Ngày mai phạt em đọc lại câu đó thêm 100 lần nữa. Nhưng lần này đã có người làm chứng rồi – chính là anh."
"Anh đúng là đồ biến thái!" Tôi đỏ mặt đấm thùm thụp vào ngực anh.
"Ừ," anh vô cùng sảng khoái thừa nhận, cúi xuống hôn phớt lên trán tôi, "nhưng anh chỉ biến thái với một mình em thôi."
Tôi vòng tay ôm chặt lấy eo anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ. Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng rỉ rả kêu râm ran giữa đêm thanh vắng. Trong phòng, ánh nến thơm vẫn tỏa sáng lung linh.
"Nhiễm Nhiễm," anh khẽ gọi khi tôi mơ màng sắp thiếp đi.
"Cảm ơn em," chất giọng trầm khàn của anh vang lên bên tai, "cảm ơn em đã không bận tâm đến khoảng cách tuổi tác, bỏ qua những rào cản danh nghĩa để đến bên một gã đàn ông cằn cỗi như anh."
Tôi ngước mặt lên, đặt một nụ hôn phớt lên chiếc cằm vuông vức của anh, nơi vẫn in hằn một vết sẹo nhỏ xíu do tai nạn trong đợt huấn luyện năm xưa: "Cảm ơn anh vì đã kiên nhẫn đợi em khôn lớn. Và... em yêu anh. Lần thứ 51."
Anh khẽ cười, với tay tắt công tắc đèn, siết chặt vòng tay ôm lấy tôi: "Ngủ đi. Sáng mai chúng ta sẽ bắt đầu đếm lại từ 1 đến 100."
"Anh thật là!"
Trong màn đêm tĩnh lặng, tôi nghe thấy tiếng cười khẽ rầm rì của anh. Âm thanh ấy ấm áp và mang lại cảm giác an toàn đến mức khiến tôi chợt nhận ra rằng: Dẫu cho sóng gió sau này có ra sao, chỉ cần có anh kề vai sát cánh, tôi sẽ chẳng bao giờ phải e sợ điều gì nữa.
