📖 CHƯƠNG 7
"Đại ca! Con lợn này khỏe quá! Sức mạnh cốt lõi của nó còn mạnh hơn cả ta!"
"Nói nhảm, người ta là dẫn động bốn bánh mà!"
Ta đứng một bên ghi chép dữ liệu, tay cầm bút và giấy.
"Thí nghiệm lần thứ nhất: Dùng vật cùn đánh, mô phỏng tổn thương không gây tử vong."
Giang Từ một gậy gõ vào mông lợn. Con lợn rống lên một tiếng, liều mạng giãy giụa. Hệ thống không có phản ứng gì.
"Thí nghiệm lần thứ hai: Mô phỏng vết thương chí mạng."
Giang Từ đổi một con dao, nhưng không chém thật, chỉ làm ra động tác chém, lưỡi dao dán sát da lợn vạch qua, tạo ra một vết má-u. Con lợn kêu thảm hơn. Bảng điều khiển hệ thống vẫn im hơi lặng tiếng.
"Thí nghiệm lần thứ ba: Thật sự giế-t."
Giang Từ tay nâng dao hạ, cho con lợn một sự giải thoát nhanh chóng. Con lợn không động đậy nữa. Hai bọn ta nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển hệ thống trong đầu mình. Hồi lâu, không mảy may lay động.
"Thất bại rồi."
Giang Từ vứt dao, có chút bực bội vò đầu bứt tai, "Xem ra hệ thống không nhận lợn, chỉ nhận người xuyên không."
Cố Ngôn Châu buông chân lợn ra, ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt kinh hoàng:
"Đại ca, ánh mắt vừa rồi của ngươi. . . không phải là định lấy ta ra thử đấy chứ?"
Giang Từ không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn hắn ta.
"Giang Từ."
Ta bước tới, nắm lấy tay hắn, "Đừng nghĩ nữa."
Giang Từ xoay tay nắm lấy tay ta, lực đạo mạnh đến mức hơi đau.
"A Kiều, chỉ còn hai ngày thôi."
"Ta biết."
Ta khẽ nói, "Nhưng chúng ta không thể biến thành quái vật."
Giang Từ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, bình ổn lại cơn lệ khí kia.
"Nàng nói đúng."
"Lấy người sống làm thí nghiệm, chúng ta sẽ thực sự không về được nữa."
Đúng lúc này, tiền viện đột nhiên truyền đến một trận xôn xao.
Quản gia lảo đảo chạy vào:
"Vương gia! Hoàng. . . Hoàng thượng giá đáo!"
Ba người bọn ta đồng thời giật mình. Tiểu Hoàng đế này bình thường bị Giang Từ áp chế đến gắt gao, lúc này chạy tới đây làm gì?
"Chắc chắn là nghe nói chuyện thích khách, tới để nắm thóp đây mà."
Giang Từ nhanh chóng bình tĩnh lại, "A Kiều, nàng về phòng giả bệnh. Chồng cũ ca. . ."
Hắn liếc nhìn bộ đồ thái giám dính đầy má-u lợn và bùn đất của Cố Ngôn Châu.
"Ngươi xuống hồ sen trốn đi."
"Hả? Bây giờ đang là mùa đông mà!"
"Không muốn chế-t thì xuống đi!"
Giang Từ một chân đá hắn ta xuống làn nước hồ lạnh giá.
"Ục ục ục. . ."
Cố Ngôn Châu sủi tăm vài cái rồi chìm xuống. Phải nói là, dung tích phổi của hắn ta cũng khá tốt.
Giang Từ chỉnh đốn y quan, thay một bộ mặt thần tử cung kính, nghênh đón ra ngoài. Ta ở trong phòng nhìn trộm qua khe cửa sổ.
Tiểu Hoàng đế tuổi không lớn nhưng tâm tư lại nặng.
Hắn ta đi một vòng quanh sân, mũi khịt khịt:
"Hoàng thúc, trong phủ này sao lại có một mùi. . . má-u tanh nồng thế này?"
Giang Từ mặt không đổi sắc: "Bẩm bệ hạ, vừa rồi thần đang giế-t lợn, muốn tẩm bổ cho Vương phi."
"Giế-t lợn?"
Tiểu Hoàng đế vẻ mặt đầy hoài nghi: "Trẫm nghe nói, đêm qua trong phủ có thích khách lẻn vào?"
"Phải."
"Người đâu?"
"Chế-t rồi."
Giang Từ chỉ về hướng con lợn chế-t kia, "Chôn cùng với lợn rồi."
Khóe miệng tiểu Hoàng đế giật giật, rõ ràng là không tin, nhưng cũng không dám lục soát ngay trước mặt.
Hắn ta đứng bên bờ ao một hồi. Tim ta treo tận cổ họng, cái tên Cố Ngôn Châu kia đang ở dưới nước mà!
"Hoa sen trong hồ của Hoàng thúc tàn lụi cũng thật sạch sẽ."
Tiểu Hoàng đế tiện tay ném một hòn đá xuống.
"Tõm!"
Vừa vặn trúng ngay chỗ Cố Ngôn Châu định ngoi lên lấy hơi.
Ta thấy mặt nước dao động một chút, sau đó trở lại bình thường. Cố Ngôn Châu đã nhịn được.
Sau khi tiễn Hoàng đế đi, Giang Từ vội vàng sai người vớt Cố Ngôn Châu lên. Người đã đông cứng cả rồi, môi tím ngắt, răng đánh vào nhau lập cập.
"Kiều. . . Kiều Kiều. . . ta nhìn thấy. . . cụ cố rồi. . ."
Đêm đó, Cố Ngôn Châu lên cơn sốt cao. Ta túc trực bên giường, thay khăn mặt, đút thuốc cho hắn ta. Giang Từ đứng một bên, tay bưng chậu nước, sắc mặt còn khó coi hơn cả Cố Ngôn Châu.
"Ta còn chưa được nàng hầu hạ thế này bao giờ."
Hắn mở lời với giọng chua loét.
"Chàng cũng có rơi xuống hố băng đâu."
Ta lườm hắn một cái, "Người ta là vì không muốn gây rắc rối cho chàng mới trốn xuống đó, có lương tâm chút đi được không?"
Giang Từ hừ lạnh một tiếng, đặt mạnh chậu nước xuống bàn.
Đêm khuya, Cố Ngôn Châu đã ngủ say. Ta đi tiểu đêm, phát hiện đèn trong thư phòng vẫn còn sáng. Đẩy cửa bước vào, thấy Giang Từ đang xắn tay áo, tay cầm một cây kim bạc, nhắm thẳng vào cánh tay mình, đâm mạnh xuống.
"Giang Từ! Chàng điên rồi sao?!"
Ta lao tới giật lấy cây kim bạc. Chỉ thấy trên cánh tay hắn đã chi chít lỗ kim, có cái vẫn còn đang rỉ má-u.
"Ta đang thử nghiệm."
Sắc mặt Giang Từ trắng bệch, ánh mắt lại sáng đến đáng sợ, "Ta đang thử nghiệm phán định tổn thương."
"Ta phát hiện ra, chỉ cần ta gây ra tổn thương thực thể cho bản thân, thanh tiến độ của hệ thống sẽ nhấp nháy một chút."
Hắn chỉ vào con số [4/5] đỏ tươi kia.
"Tuy không tăng lên, nhưng nó có phản ứng."
"Điều này chứng tỏ. . ."
Giang Từ nhìn ta, giọng nói hơi run rẩy.
"Chỉ cần lừa được hệ thống, khiến nó tưởng rằng chúng ta đã chế-t."
Ta nhìn những vết thương trên cánh tay hắn, lòng đau như cắt.
"Đây chính là cách chàng nghĩ ra sao? Tự ngược đãi mình?"
