Menu

📖 CHƯƠNG 8

~7 phút đọc1.374 từ8/8 chương

Đúng là người gặp chuyện vui thì tinh thần phấn chấn hẳn!

Ta hớn hở bước ra từ nhà kính, vừa đi vừa gặm quả dưa chuột lớn mới hái xuống.

Nếu lứa hạt giống rau củ này lai tạo thành công, sẽ cải thiện dân sinh rất lớn.

Còn ta ấy à, sẽ nhận được một khoản tiền thưởng khổng lồ.

Đến lúc đó tiền tiết kiệm đủ mua một tòa trạch viện lớn, Tống Khải cũng có thể chuyển vào ở cùng.

Kết quả vừa đến Hộ Bộ, đã thấy Tống Vân Hiên ngồi chễm chệ ở chỗ của ta.

Hắn liếc ta một cái, mắt lạnh mày ngang: "Từ hôm nay ta là văn thư của Lâm đại nhân, có việc gì ngài cứ việc sai bảo."

Ách...

Ta bèn lên mặt làm bộ: "Vậy trước tiên đấm lưng, bóp vai cho bản quan, rồi rót cho bản quan chén trà đây."

Ai ngờ Tống Vân Hiên đứng phắt dậy lao vào ta, chẳng nói chẳng rằng thò tay vào y phục ta sờ soạng.

Lúc hắn sờ trúng lớp vải bó ngực của ta, liền khóc òa lên tại chỗ.

Tống Vân Hiên tức đến phát điên: "Ta biết ngay mà! Ta sao có thể là loại đê tiện thay lòng đổi dạ được chứ! Giỏi cho cái đồ Lâm Kinh..."

Ta vội vàng bịt chặt miệng hắn, thì thầm: "Đừng la, đừng la mà."

Tống Vân Hiên tự cho là đã nắm được thóp của ta, kéo tay ta nói: "Muốn ta không tố giác ngươi, thì ngươi phải đối xử tốt với ta."

Ta vội vàng xin tha: "Tiểu Tống công tử, tha cho ta một mạng đi."

Tống Vân Hiên đắc ý, ghì chặt lấy ta hôn chùn chụt hai cái lên miệng.

Hắn bưng chén trà của ta đi, hừ lạnh nói: "Tối nay đến phòng ta, nếu dám không đến, ngày mai ta sẽ đem chuyện của ngươi tâu lên trong cung."

Ta vội nói: "Nhất định đến, nhất định đến."

Tống Vân Hiên lúc này mới mãn nguyện bỏ đi.

Ta ngồi vào chỗ, nhìn thấy mấy chữ to đùng hắn viết trên giấy, bật cười.

"Lâm Kinh Trập! Nàng chạy không thoát đâu."

Ta nhớ lại đêm qua Tống Nhị phu nhân cải trang đến nhà ta.

Bà vừa thấy ta đã quỳ sụp xuống.

"Lâm đại nhân, Vân Hiên từ lúc gặp ngài, bệnh điên càng nặng thêm rồi."

"Ba năm trước nó vốn đã mắc chứng rối loạn tâm thần, cứ thỉnh thoảng lại đòi tự vẫn."

"Cầu xin ngài, ngụy trang thành Lâm Kinh Trập, cùng nó diễn một vở kịch có được không?"

Tống Nhị phu nhân một tấm lòng từ mẫu, thậm chí còn lấy ra rất nhiều ngân phiếu muốn bù đắp cho ta.

Ta không nhận.

Tan làm, ta ngâm nga khúc hát đi tìm Tống Vân Hiên.

Ai ngờ hắn mặc một bộ đồ tang trắng toát, ôm bài vị, quỳ rạp trên đất.

Thấy ta đến, mặt hắn tràn đầy hận ý: "Hóa ra là nương ta mua chuộc ngươi, để ngươi giả làm Lâm Kinh Trập. Nay ta đã mất đi sự trong sạch với ngươi, không còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa."

Ta thấy đáy mắt hắn điên cuồng, không giống như nói đùa, vội vàng lao tới ôm chặt lấy hắn.

"Tống Vân Hiên, chàng tỉnh lại đi! Ta thật sự là Lâm Kinh Trập đây."

Ta nghĩ ngợi một chút, ghé sát tai hắn thì thầm: "Chàng quên rồi sao! Ở nhà Tri phủ Thanh Châu, ta lột quần chàng ra, tay vừa mới chạm vào chàng đã 'xuất binh' rồi. Hai ta hôm đó còn chưa kịp làm gì..."

Tống Vân Hiên như người trong mộng bừng tỉnh, ôm chầm lấy ta khóc nức nở: "Là nàng! Đúng là đồ háo sắc nhà nàng rồi!"

Hắn khóc chán chê.

Ta móc trong ngực áo ra quả dưa chuột to đùng, dỗ dành: "Ngoan, đừng khóc nữa, theo ta đảm bảo sau này chàng có ăn không hết hoa quả, không cần phải đi trộm của Tống Thượng thư nữa."

Tống Vân Hiên nhìn quả dưa chuột, mặt đỏ lựng lên, lí nhí nói: "Ba năm nay ta uống thuốc suốt, hại đến thân thể, phải tẩm bổ đàng hoàng mới ân ái với nàng được, nàng... nàng đừng có chê ta nhé."

Ta cúi đầu nhìn quả dưa chuột trên tay.

Ta thật sự không có ý đó mà!

Hạ nhân trong phủ Thượng thư đều cảm thấy bản thân sắp tẩu hỏa nhập ma đến nơi rồi.

Trong phủ gần đây náo nhiệt tổ chức liên tiếp hai đám hỷ sự.

Đầu tiên là Tống Khải ôm Tứ phu... à không, là Tứ phu quân về nhà ra mắt khách khứa.

Sau đó lại đến lượt Tống Vân Hiên dắt Nhị thiếu phu quân đến mở tiệc chiêu đãi.

"Sao ta nhìn Tứ phu quân với Nhị thiếu phu quân cứ y như một khuôn đúc ra thế nhỉ!"

"Chắc là huynh đệ song sinh đấy."

"Phải đấy, chắc chắn là vậy rồi."

Ngước mắt lên nhìn, thấy Tống Khải và Tống Vân Hiên đang trò chuyện với nhau.

Tống Khải cười nói: "Chúc mừng Vân Hiên hỷ kết lương duyên."

Tống Vân Hiên hớn hở đáp: "Cũng chúc mừng Tứ thúc tân hôn đại hỷ."

Người Tống gia ngoài mặt thì cười, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ.

Thôi kệ đi!

Con cháu tự có phúc của con cháu!

Còn sống sờ sờ ra đó là tốt hơn hết thảy rồi!

Hai người bọn họ cứ giả ngu giả ngơ, mạnh ai nấy sống, thân ai nấy lo, người ngoài thì có tư cách gì mà đàm tiếu chứ.

<Hoàn>

-----------------Giới thiệu truyện: 👉Phùng A ManPhu quân ta, Triệu Tu Yến, vừa đỗ đạt Trạng nguyên, mà ta chỉ là một nữ nhi nhà thợ săn, một chữ bẻ đôi cũng không biết.

Chỉ bởi sinh thời cha ta từng có ơn cứu mạng với hắn, nên hắn mới đành lòng rước ta về nhà.

Thành thân ba năm, ta biết rõ Triệu Tu Yến chán ghét ta vô cùng.

Hắn chê ta sức dài vai rộng, chẳng có lấy nửa phần dịu dàng của nữ nhi.

Hắn chê ta ăn khỏe, trông thật là kẻ mệnh mọn rẻ rúng.

Vì để xứng với hắn, ta cũng từng cố gắng đổi thay.

Ta học cách ăn mặc, điểm phấn tô hồng như các vị thiên kim tiểu thư.

Thấy dáng vẻ ngốc nghếch của ta khi dẫm phải tà váy, hắn đặt bút viết xuống bốn chữ.

Ta ghé lại gần hỏi: "Đây là chữ gì thế chàng?"

Triệu Tu Yến nở một nụ cười đầy vẻ trêu cợt:

"Khen nàng lan tâm huệ chất."

Ta vui mừng đem bức chữ ấy đi đóng khung, ngày ngày nâng niu thưởng thức.

Hôm nay, vị hôn thê cũ của Triệu Tu Yến tìm đến tận cửa.

Nàng ta dịu dàng nói:

"Nay Tu Yến đã đỗ Trạng nguyên, tiền đồ vốn dĩ vô lượng.

Phùng cô nương, cô nương hãy tự xin rời đi, như thế cũng là giữ chút thể diện cho đôi bên."

Ta khẽ đáp: "Ta và hắn cũng có tình nghĩa, hắn còn khen ta lan tâm huệ chất."

Ta mang bức chữ Triệu Tu Yến viết cho mình ra cho nàng ta xem.

Vị tiểu thư nọ vừa nhìn qua đã bật cười. Nha hoàn bên cạnh nàng ta mỉa mai: "Trên này viết là Đông Thi hiệu tần!"

Ta lặng thinh hồi lâu.

Bốn chữ này ta không biết đọc, nhưng đã từng nghe qua.

Trước kia, Lưu quả phụ ở phía đông làng thường học theo dáng vẻ của các quý phu nhân trên huyện.

Lão tú tài trong làng thấy vậy liền cười mắng:

"Đúng là Đông Thi hiệu tần!"

Thấy Lưu quả phụ không hiểu, lão lắc đầu quầy quậy giải thích: "Nghĩa là nói ngươi đã xấu xí còn hay làm trò đấy!"

Hóa ra, trong mắt Triệu Tu Yến bây giờ, ta vừa ngu xuẩn lại vừa xấu xí.

Vậy thì... hòa ly thôi.

HomeTrước