Menu

📖 CHƯƠNG 2

~7 phút đọc1.319 từ2/9 chương

Ta thuở nhỏ mất mẹ, lớn lên trong sự che chở của phụ thân và các tỷ muội.

Bọn họ nuôi dưỡng ta đến mức không biết trời cao đất dày là gì, tuổi còn nhỏ đã dám mộng tưởng làm con dâu hoàng gia.

Ta được như ý nguyện gả cho Bùi Hành, ở bên hắn cho đến lúc hắn lên ngôi.

Ta lập chí, phải làm một vị Hoàng hậu tốt, chuyện gì cũng tự tay làm, chững chạc và hiền đức.

Mùa xuân năm đầu tiên lên ngôi, trong cung bùng phát ôn dịch, Bùi Hành không may nhiễm bệnh. Ta phong tỏa tin tức, cho mọi người lui xuống hết, ngày đêm túc trực không rời nửa bước để chăm sóc hắn suốt ba ngày ba đêm.

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc hắn hạ sốt, thoát khỏi nguy hiểm.

Hắn tỉnh lại vào lúc tờ mờ sáng, một tay vuốt ve mái tóc rối bời trên trán ta.

"Lẫm Nguyệt, vất vả cho nàng rồi."

Ta ngơ ngác nắm lấy tay hắn, nỗi sợ hãi kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng được vỡ òa.

Oa một tiếng khóc nấc lên.

Cả người nhếch nhác, chẳng còn chút đoan trang nào của một bậc đế hậu.

Bùi Hành với khuôn mặt nhợt nhạt, dịu dàng lau nước mắt cho ta.

Khoảnh khắc ấy, ta tìm thấy trong ánh mắt hắn một tia rung động.

Chúng ta cũng từng có những tháng ngày êm đềm, tình cảm mặn nồng.

Hắn sẽ cố ý ghé qua sau khi bãi triều sớm để cùng ta dùng bữa.

Ngoài cung đang thịnh hành món đồ chơi gì, ngày hôm sau thứ đó đã xuất hiện trên bàn ở Phượng Nghi cung.

Giữa tháng chạp lạnh buốt, hắn cùng ta chơi ném tuyết, đắp người tuyết trong sân hệt như chốn không người.

Thậm chí có lúc ta hứng chí muốn lấy miếng ngọc bội tượng trưng cho uy quyền của thiên tử đeo cho người tuyết, hắn cũng mỉm cười ưng thuận.

Ngay lúc ta tưởng rằng mây mù đã tan để thấy trăng sáng, Chúc Lâm Lang lại từ chốn lưu đày Vân Châu quay về kinh thành.

Vết nứt duy nhất giữa ta và Bùi Hành bắt đầu xuất hiện.

Từ đó về sau giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.

Cho đến khi hai người nhìn nhau sinh ghét, sống c.h.ế.c không thèm gặp mặt.

Từ thuở thiếu thời, ta đã từng nghe nói đến Chúc Lâm Lang.

Nàng ta là con gái của Thượng thư, là thanh mai trúc mã mà mẹ ruột của Bùi Hành - Vinh phi - đặc biệt tuyển chọn cho hắn từ nhà ngoại.

Về sau Vinh phi mất sớm, nhà ngoại đắc tội, nhà họ Chúc cũng bị liên lụy, phải chịu cảnh lưu đày Vân Châu.

Thời điểm Bùi Hành được nuôi dưỡng dưới gối Hoàng hậu, hắn chưa từng hỏi han đến những chuyện cũ đó.

Hắn giấu tài nằm gai nếm mật, âm thầm bày mưu tính kế, chỉ ngay trong tháng đầu tiên lên ngôi đã cho lật lại án cũ, rửa oan cho nhà họ Vinh, xây lăng mộ cho Vinh phi, tiện tay trừng trị không ít vây cánh của Thái hậu.

Thái hậu nổi trận lôi đình, ốm nặng một trận.

Bùi Hành lấy cớ chính vụ bận rộn, hiếm khi đến thăm bà.

Ta thay hắn làm trọn đạo hiếu, túc trực bên giường hầu hạ người bệnh, dâng trà đút thuốc, cam chịu những lời chửi rủa mắng nhiếc bóng gió của Thái hậu.

Hôm đó, Thái hậu tức giận tột độ, ném thẳng bát thuốc về phía ta.

Trán ta ứa m.á.u tươi.

Ta nén đau không lên tiếng, trở về Phượng Nghi cung mới rơi nước mắt.

Vừa vặn gặp lúc Bùi Hành hạ triều trở về, ta tủi thân bước tới, chỉ vào vết thương trên đầu, vừa định mở lời tìm kiếm sự an ủi.

Lại bị Bùi Hành giành lời trước một bước.

"Hoàng hậu, trẫm muốn lập Lâm Lang làm phi."

"Chỗ của Thái hậu, vẫn cần nàng đứng giữa khuyên can sắp xếp."

Bùi Hành rất để tâm đến chuyện Chúc Lâm Lang tiến cung.

Từ chuyện lớn như điển lễ sắc phong, đến chuyện nhỏ như y phục trâm cài, hắn đều đích thân hỏi han.

Triều đại lập nên đã hơn trăm năm, chưa từng có tiền lệ trực tiếp phong phi, lại còn là hậu duệ của tội thần.

Bùi Hành muốn Chúc Lâm Lang trở thành người đầu tiên.

Gia thế của Chúc Lâm Lang mỏng manh, Bùi Hành liền phong cho ca ca của nàng ta làm Thế Dương hầu.

Việc vượt quá phép tắc như vậy, làm kinh động cả triều đình.

Hắn đã bày ra một ván cờ rất lớn, dọn đường từng bước một, bất chấp sự phản đối của người trong thiên hạ, chỉ vì trải đường cho Chúc Lâm Lang.

Lúc ta ở trong cung Thái hậu chịu mắng mỏ nhục nhã, Bùi Hành lại đang xuất cung, lén lút đi thăm Chúc Lâm Lang.

Thái hậu không có chỗ trút giận, bà không động được đến bậc cửu ngũ chí tôn, nên chỉ có thể ra sức hành hạ ta.

Phạt đứng trước hành lang, quỳ chờ suốt đêm, đã trở thành chuyện thường tình.

Cái tát in lên mặt, đau rát vô cùng.

Bà thu tay về, híp mắt lại, trong mắt ngập tràn sự oán độc.

"Năm xưa nếu không phải bản cung chọn ngươi, ngươi có thể gả cho Bùi Hành, lại còn được phong làm Hoàng hậu sao?!"

"Các ngươi đều là cá mè một lứa, được lợi rồi thì bắt đầu qua cầu rút ván!"

"Thân là chủ quản trung cung, đã không thể khuyên can đức hạnh của Hoàng đế, chính là tắc trách thất đức!"

"Thẩm Quốc công thật sự vô dụng tột cùng, lại dạy dỗ ra một đứa con gái bất tài!"

Ta chỉ có thể dập đầu xuống đất, hết lần này đến lần khác tạ lỗi.

Cầu xin Thái hậu đừng giận lây sang phụ thân và trưởng tỷ của ta.

Tỳ nữ Mộ Xuân theo ta tiến cung rơi nước mắt xoa thuốc cho ta.

"Nương nương, người nên đi nói với Hoàng thượng mới đúng, hắn là phu quân của người mà, sẽ làm chủ cho người!"

Ta cười khổ một cái.

Lúc chờ xuất giá, ma ma trong cung đến dạy bảo ta rằng, phu quân là rường cột của thê tử, quân vương là rường cột của bề tôi.

Ta và Bùi Hành, trước là đạo vua tôi, sau mới là nghĩa vợ chồng.

Những uất ức này của ta, hắn nào có phải không biết.

Nhưng hắn cũng trách ta.

"Nàng đã là Hoàng hậu, thì nên chia sẻ nỗi lo, giải quyết khó khăn thay trẫm, chứ không phải dùng cái giọng điệu giống như đám hủ nho ngoài tiền triều kia để khuyên can!"

"Cái gì mà tổn hại đức hạnh, không hợp phép tắc chứ?"

"Năm xưa, chẳng phải nàng cũng bất chấp ánh mắt người đời, mặt dày mày dạn đòi gả cho trẫm đó sao?"

"Ta cứ tưởng nàng sẽ hiểu trẫm."

"Hoàng hậu, là trẫm đã nhìn lầm nàng rồi!"

Nữ tử trước gương đồng, mắt sáng răng trong, chiếc mũ phượng lộng lẫy trên đỉnh đầu càng tôn lên vẻ đoan trang.

Ta đưa tay sờ lên viên dạ minh châu thật lớn phía trước mũ phượng.

Nhớ lại lúc xuất giá, phụ thân cùng trưởng tỷ liên tục gạt nước mắt, dáng vẻ vô cùng lo lắng.

Bất giác, trên mặt đã vương đầy nước mắt.

Lần đầu tiên cảm thấy, chiếc mũ phượng này đè nặng khiến người ta thở không nổi.

HomeTrước
Sau