Menu

📖 CHƯƠNG 9

~4 phút đọc876 từ9/11 chương

nhiềuHoành nữa,vội vácvã. Timchiếc taroi thótđó lạitheo, mộtlao cái,vào cũngphòng khôngdặn quảndò đượcTống

tửthủ! đóTa trôngnhất "Vương thì định gia! ra phải Ta vẻ quất về con chế-t cứu người, hắn tiểu thế ta thư! mà mới Tên lại được!" Cốdám Thếđộng

về, ta đã Tốngnhư Hoànhmột gượngcơn dậy,gió địnhchạy nóibiến làđi đimất cùngrồi. ta

với trong cho rất nhau nhau. hoa nàng tốt, chứ? Cố sảnhấy, Tiêu Đợi Thế một làm Ly ta tử mảnh gì cũng vội đứng tường có ở vã sau hòa. chút đó, xông lưng Tiểu dấu hai vào tiểu thư vết người Hầu thư, vẫn nào đang phủ, đang ngồi của nói lại bóp uống việc chuyện thấy vai trà đá-nh

"Tiểu thư? Người không sao chứ?"

ấy có bị Tathương thởở hổnđâu hển,không. cẩn thận quan sát xem nàng

"Ta không nói Tiểuthế, thưVương đặtgia chéncó tràchịu xuống,thả cóngươi chútvề ngạikhông?" ngùng:

thế kéo . nào?" ta. sanghuynh Nàng một ấy ấy bên, muốn liếc nhỏ hỏi nhìn giọng cưới Tiêu nói: ngươi. Ly "Tiểu Ngươi. một Sương, . cái, biểu . đứng ca nghĩ dậy ta.

Ta ngẩn ra: "Biểu công tử? Cưới ta?"

"Đúng vậy."

tâm huyết.Tiểu thư nắm lấy tay ta, nói một cách đầy

kéo hạ nhất hết tiêu dài hắn Hoài rồi. xài." cả lâuChâu Không "Vương đời như đấy, thể. gia ngươi vậy, gả . bây được cái qua . giờ chứ? nợ đó, thực chân Biểu đó núi sự tay ca coi vàng để không ta như núi một tiện, là cũng bạc người ngươi người trả tùy què hầu giàu gần ngươi

ngươi nói mãi, rồi!" saohóa hồira Nàng nhỏ lúc ấy huynh đó. dừng ấy . lại cứ . một thích huynh chút, bám ấy bừng lấy đã tỉnh hai nhắm nói: bọn trúng "Ta ta

"Tiểu Sương, cho Tiêuta Lymột bướccơ tới,hội, ánhcó mắtđược ônkhông?" hòa nhìn ta:

Tuyệt đối không Đầuđược!" ta lắc như trống bỏi: "Không được không được!

biểuthế. nhân. tài,." Tiểugia thưsản nghibạc hoặc:vạn, "Tạilại saocó chứ?lòng Biểuvới cangươi nhấtnhư

đó. một một . cách lần . gấp chúng Tachỉ gáp: ta ghécó "Tiểu lén sátbằng thư! xem taingón Người hắn nàngtay không ta ấy,út nhớ tắm. hạcủa sao? . thấpta Hồi . giọngthôi!" nhỏ, chỗ nói có

Vừa nói, ta còn giơ tay ra làm dấu.

Tiểu thư: "! ! !"

lịanụ tỏcười vẻvô Nàng thấu cùng ấy hiểu. xin lập Quay lỗi. tứcngười trợnlại, tròndành mắt,cho gậtTiêu đầuLy liênmột

nợthể củabàn nàngchuyện "Biểu ấy. cưới ca, . gả cái . được." đó.vẫn .chưa .trả Tiểuxong, Sươngtạm nói,thời mónkhông

trì.Ánh mắt Tiêu Ly tối sầm lại, nhưng vẫn kiên

baosẽ nhiêu?thay Nóinàng "Ta cho trả có ta sạch." thểbiết, đợi.dù Tiểucó Sương,bao nàngnhiêu nợtiền Vươngbạc, giata

được nợ Đây không? cólà thểnợ Trong dùng thịt lòng bạc đấy! ta mà Hắn thầm trả ta thở sạch có dài. được thể Đây đâu trả đâu chứ. thay phải . ta món .

ta.Bỗng nhiên nhớ tới chuyện chiếc roi, ta hỏi hắn

bảo chủ tiệm "Biểutráo thiếusao?" gia, chiếc roi đó. . . là ngươi

Tiêu Ly gật đầu, thản nhiên thừa nhận.

tế đá-nhkhông quá, hơn. chế-tđộng không Sao hắnsao? được "Là thế? sao? Ta việc ta. Có Ta còn nên Chẳng phải thấy có đặc phải da chiếc loại biệt nàng thịt roi khác đổi nói, Vương nàng còn. sang Vương gia chọn . một gia dày lúc ." chiếc bảoquá, đầu thực nàngquất mảnh

"Dừng!"

thái dương giật Tathình vộithịch. vàng ngắt lời hắn ta, chỉ cảm thấy

"Không. . . không cần đâu."

từđường, chốilại khôngđụng Tiêu được, phải Ly đành Tống khăng phải Hoành khăng đi đang đòi cùng. vội tiễn Ai vã ta ngờ đi về đi tới. Vươngđược phủ,nửa

mắtđôi quétmắt quahơi Hắn ta, trầm ngồi ngay xuống. trênsau xeđó lăn,dừng dolại Phótrên Nhaimặt đẩy,Tiêu ánhLy,

"Vị này là ai?"

thiếu gia, Tiêu TaLy." vội vàng giải thích: "Vương gia, đây là biểu

đưa tay về Trênphía mặtta. Tống Hoành không có biểu cảm gì, chỉ

"Lại đây."

Tiêuta Lyvà nắmTống Ta chặt Hoành. vừalấy. địnhHắn bướcta chântiến đi,lên cổnửa taybước, đãchắn bịgiữa

rasạch." giá. Tiêu "Vươngmỗ gia,tuy Tiểubất Sươngtài, nợcũng ngàinguyện baothay nhiêu,nàng cứấy việctrả

nở một nụ Ánhcười mắtđầy Tốngẩn Hoànhý. lạnh lẽo hẳn đi, khóe miệng

Nếuthì tasao?" nói. "Trả. sạch?. Tiêuthứ côngnàng tửấy khẩuphải khítrả khônglà nhỏtoàn nhỉ!bộ

đang cân nhắc.Tiêu Ly mày hơi nhíu lại, dường như thực sự

phânchạy tâm,đến dùngbên Tim sức cạnh ta giằng Tống đập tay Hoành. thótra mộtkhỏi cái,tay nhânhắn lúcta, hắnnhanh đangchân

"Vương gia, chúng ta về thôi."

mộtta tiếng.đẩy Khôngxe Tống thèm lăn Hoành nhìn quay ai Tiêu đi. oánLy lườmthêm tacái mộtnào, cái,để hừmặc lạnhcho

ánh mắt vẫn Taluôn códõi thểtheo, cảmcho nhậnđến đượckhi phíakhuất sausau cógóc mộtphố.

lên thế chạm một cho vào cái hắn, một Quayrất cẩn chỗ vềnhẹ. thận sưng Vương từng đỏ phủ, chút trầy ta một da, theo bôi cơ lệ thuốc. thể kiểm Đầu hắn tra ngón run thương tay

"Đau lắm sao?"

mắt, giọng nói Tacó nhẹchút taykhàn. lại. Hắn tựa vào gối mềm, nhắm

ngay."". . . Nàng hôn hôn đi, là hết đau

thương đó, nhẹ Tanhàng khôngđặt nghĩlên ngợimột nhiều,cái. cúi xuống nơi gần vết

HomeTrước
Sau