Menu

📖 CHƯƠNG 7

~6 phút đọc1.105 từ7/11 chương

Tiêu Ly cười tránh đi: "Muội đã xuất giá, không tiện tặng đồ."

Ta hớn hở cài chiếc trâm vàng lên tóc, sực nhớ đến Tống Hoành, vội vàng chuồn về Tiêu Dao Vương phủ.

Vừa vào viện, đã thấy Tống Hoành đang ngồi trên xe lăn, đang nhíu mày đấm vào đôi chân không còn cảm giác của mình.

Ta ghé lại gần: "Vương gia, ngài đang làm gì thế?"

Hắn ngước mắt lườm ta, giọng điệu không mấy thiện cảm.

"Sao thế? Chê ta là phế nhân rồi à? Quay về tìm vị tiểu thư tốt kia của nàng để than khổ rồi sao?"

Hắn lại bắt đầu cơn dỗi hờn mỗi tháng một lần rồi.

"Không có, chỉ là nhớ tiểu thư nên về thăm thôi."

Tống Hoành hừ lạnh một tiếng: "Tiểu thư quan trọng, hay ta quan trọng?"

Ta chẳng cần suy nghĩ: "Tất nhiên là tiểu thư quan trọng rồi."

Dù sao tiểu thư cũng có thể hào phóng chia sẻ ngoại thất của mình cho ta chơi cùng, Tống Hoành làm được không?

Dù rằng chơi nhầm người trách nhiệm chính là ở ta, nhưng tấm lòng này của tiểu thư là thật sự chân thành.

Thấy sắc mặt hắn càng ngày càng trầm xuống, ta vội vàng tiến lên, một tay bế bổng hắn lên khỏi xe lăn. Gần đây hắn gầy đi, nên cũng không tính là quá nặng.

"Vương gia."

Ta thử thương lượng: "Chúng ta bàn chuyện này được không, có thể đừng cứ hở ra là đá-nh Cố Thế tử nữa được không?"

Cơ thể Tống Hoành hơi cứng lại, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

"Thê nợ phu trả, thiên kinh địa nghĩa. Nương tử hắn ta bắt cóc người của ta, ta tìm hắn ta tính sổ, có gì không đúng?"

Ta bế hắn đi vào trong phòng, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Vậy ngài phạt ta không phải được rồi sao? Cứ đá-nh hắn ta mãi, tiểu thư xót."

Hắn ngước mắt nhìn thấy chiếc trâm vàng trên tóc ta, mày nhíu lại: "Ở đâu ra đấy?"

"Biểu thiếu gia tặng ạ."

"Xấu."

"Xấu chỗ nào chứ? Vàng nguyên chất đấy, thực tế lắm!"

"Mấy món ta tặng sao nàng không đeo?"

Ta nghẹn lời, chấn kinh nói: "Vương gia, ngài thực sự muốn ta đeo những thứ ngài tặng đó. . . đi ra ngoài sao?"

Những thứ hắn tặng toàn là yếm thêu chỉ vàng, hoa hòe hoa sói, chỉ có thể giấu bên trong y phục thôi.

Tống Hoành: ". . ."

Mấy ngày nay tính khí hắn càng lúc càng lớn. Ban đêm cũng chẳng để cho yên, cứ luôn sột soạt sau lưng ta, lúc thì ngửi lúc thì cọ vào tóc, khiến người ta chẳng thể nào ngủ yên được. Ta buồn ngủ đến mức mí mắt sắp díp lại, trong cơn mê man, chỉ thấy bên tai thật phiền người, vung tay ngược ra sau là một cái tát.

"Chát" một tiếng giòn giã, lòng bàn tay hơi tê tê.

Ta lập tức tỉnh táo hẳn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hỏng rồi. Quên mất người ngủ bên cạnh là Tống Hoành.

Ta run rẩy quay đầu lại, dưới ánh sáng lờ mờ, chỉ thấy hắn đã chống nửa người dậy, lặng lẽ nhìn ta.

"Vương gia. . ."

"Ta không cố ý đâu. . . Ai bảo ngài ban đêm ban hôm không ngủ, cứ. . . cứ như con chó nhỏ đằng sau ta. . . Ta còn cứ tưởng là muỗi đấy chứ."

Giọng điệu của Tống Hoành không rõ vui buồn.

"Nàng đá-nh ta?"

Ta ực một cái nuốt nước miếng.

Lại nghe hắn nói tiếp: ". . . Đá-nh thêm một cái nữa đi."

Ta: ? ? ?

Nghi ngờ mình buồn ngủ quá hóa sinh ra ảo giác, nhưng thấy ánh mắt hắn thâm trầm, không giống như đang đùa giỡn.

Ta do dự, cẩn thận từng chút một lại giơ tay khẽ chạm vào bên mặt kia của hắn. Hơi thở hắn đột nhiên trầm xuống.

"Lại đi. . . Mạnh tay thêm chút nữa!"

Giọng Tống Hoành càng khàn hơn, mang theo một sự thúc giục khó tả. Ta lập tức hết buồn ngủ. Chút lo sợ trong lòng bị một niềm hưng phấn kỳ lạ thay thế.

Lần này ta tát thật mạnh một cái, lực đạo nặng hơn vừa nãy. Trong đôi mắt hắn sáng lấp lánh, giống như con chó nhỏ vừa được ban thưởng vậy.

Sao không nói sớm là hắn thích cái này cơ chứ. Thủ đoạn á?

Ta có đầy ra đây này.

Tống Hoành hình như thực sự nếm được vị ngọt rồi.

Ta lén lút hỏi Phó Nhai: "Vương gia nhà ngươi, trước kia. . . là người như thế nào?"

Phó Nhai đáp một cách máy móc: "Bẩm Sương tiểu thư, Vương gia trước kia. . . hung tàn lãnh khốc, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, nhất biểu nhân tài. . ."

Ta nghe mà khóe miệng giật giật: ". . . Ta không phải hỏi cái đó. Ý ta là, hắn có cái. . . ừm, sở thích đặc biệt nào không?"

Hắn ta suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Thích đá-nh người có tính không?"

Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm. May quá may quá, xem ra không phải sau khi què chân mới biến thái, mà là vốn dĩ đã có cái mầm mống đó rồi.

Phó Nhai thở dài một tiếng, nói tiếp:

"Trước khi Vương gia bị thương mắt, ngày nào cũng kiên trì xuống địa lao tự mình thẩm vấn phạm nhân, không dùng đại hình, nhưng cũng khiến người ta phải kinh sợ."

"Bây giờ chân tay không tiện, không đi được nữa rồi, e là. . ."

Hắn ta dừng lại một chút, giọng điệu có mấy phần lo âu: "Sương tiểu thư, ngươi không biết đâu, có người lương thiện nào vừa mới thấy lại ánh sáng mà chân lại phế không? Nếu ta mà bắt được cái tên khốn kiếp nào ra tay, ta nhất định phải đâm mù mắt hắn ta, đá-nh gãy chân hắn ta mới được!"

"Vương gia lâm vào cảnh này, trong lòng định hẳn là u uất khó chịu. Người ta vẫn thường nói người có khiếm khuyết trên thân thể thì tâm tính dễ bị lệch lạc. . . Nếu lâu ngày không được giải tỏa, e là sẽ sinh ra lệ khí. Sương tiểu thư, ngươi hãy bao dung ngài ấy thêm một chút."

HomeTrước
Sau