📖 CHƯƠNG 21
"Sau đó... tôi đã tìm hết những chỗ có thể nghĩ ra rồi, hỏi cả hàng xóm láng giềng xung quanh, nhưng vẫn không thấy thằng bé đâu..."
Nói đến đây, người phụ nữ lại bắt đầu sụt sùi nức nở.
"Hôm qua tôi hoảng quá, mất hết cả hồn vía nên không nghĩ ra chuyện đi báo công an. Sáng nay vừa tỉnh dậy là tôi chạy tới đây ngay."
"Cán bộ ơi, các anh các chị nhất định phải giúp tôi với... tôi chỉ có mỗi mụn con này thôi."
Càng nói, người phụ nữ càng gào khóc thảm thiết hơn.
Thấy người báo án không cung cấp thêm được thông tin gì, Lâm Duyệt Hi đặt cuốn sổ ghi chép xuống trước mặt Lý Thừa Nham: "Đội trưởng, đây là tình hình cơ bản."
Lý Thừa Nham cầm cuốn sổ lướt qua một lượt rồi gật đầu.
Sau đó anh ngẩng lên nhìn người phụ nữ trước mặt: "Chúng tôi có thể đến nhà chị xem qua một chút không?"
Người phụ nữ gật đầu lia lịa: "Được, đương nhiên là được ạ!"
Án trẻ em đi lạc hoặc mất tích ở Dung Thành được coi là vụ việc nghiêm trọng, Lý Thừa Nham chỉ định thêm Tiểu Thôi và một cảnh sát khác tên Trịnh đi cùng: "Tiểu Thôi, Tiểu Trịnh, hai cậu đi theo hỗ trợ."
"Rõ, thưa Đội trưởng!"
Đến nhà người phụ nữ, nhóm cảnh sát bắt đầu chia nhau quan sát tình hình trong và ngoài ngôi nhà.
Bất cứ điểm bất thường nhỏ nào cũng được Lâm Duyệt Hi và mọi người ghi chép lại cẩn thận.
Tiểu Thôi và Tiểu Trịnh phụ trách kiểm tra trong nhà, còn Lâm Duyệt Hi quan sát khu vực bên ngoài.
Lý Thừa Nham đi loanh quanh một hồi rồi bước đến bên cạnh Lâm Duyệt Hi. Cô đang đứng dưới một gốc cây lớn trước cửa nhà, vẻ mặt đầy suy tư.
"Phát hiện được gì không?"
Lâm Duyệt Hi dùng mũi giày di di lên lớp đất dưới chân, hạ thấp giọng: "Đội trưởng, anh nhìn chỗ này xem. Nhìn cành lá thế này thì cái cây này ít nhất cũng phải hai, ba mươi năm tuổi rồi."
"Lẽ thường thì đất dưới gốc cây cổ thụ phải nén rất chặt. Anh nhìn những chỗ khác mà xem, đất cứng ngắc. Nhưng riêng khoảnh đất này lại khá tơi xốp."
"Nếu không phải có người cố tình đào bới..."
Lời của Lâm Duyệt Hi còn chưa dứt, Lý Thừa Nham bỗng ngẩng phắt đầu lên: "Người phụ nữ kia chạy rồi!"
Phản ứng của Lý Thừa Nham nhanh hơn Lâm Duyệt Hi rất nhiều. Anh ngước mắt nhìn về phía con ngõ nhỏ họ vừa đi vào, người phụ nữ báo án đang vắt chân lên cổ chạy thục mạng ra ngoài.
"Tiểu Thôi, Tiểu Trịnh, hai cậu đuổi theo hướng kia!"
Vừa dứt lời, Lý Thừa Nham đã lao vút đi như một mũi tên.
Tiểu Thôi và Tiểu Trịnh cũng lập tức hành động. Lâm Duyệt Hi cũng nhanh chóng đuổi theo ngay sát gót Lý Thừa Nham.
Người phụ nữ kia cứ ngỡ những lời mình khai không có sơ hở, nhưng thị không biết rằng ngay từ lúc đến đồn công an báo án, thị đã để lộ đuôi cáo.
Thế nên khi thấy Lâm Duyệt Hi đứng dưới gốc cây săm soi lớp đất, thị lập tức hoảng loạn.
Lúc này, thị cứ cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước. Cảm nhận được Lý Thừa Nham đang ngày càng áp sát phía sau, thị sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Thị dùng hết sức bình sinh để chạy.
Nhưng khổ nỗi chân thị ngắn, dù có cố gắng đến mấy cũng không thể kéo giãn khoảng cách với Lý Thừa Nham.
Chưa kể Lý Thừa Nham lại là người được huấn luyện bài bản, cả về thể lực lẫn kỹ năng đều ăn đứt thị.
Rất nhanh, Lý Thừa Nham đã đuổi kịp người phụ nữ báo án.
Anh đưa tay chộp lấy vai thị, định dùng thế võ khống chế.
Đúng lúc này, người phụ nữ bất ngờ rút từ trong túi ra một con dao nhỏ sắc lẹm, vung tay đâm mạnh về phía Lý Thừa Nham.
Lý Thừa Nham nhanh chóng ngả người ra sau né đòn, rồi lại tiếp tục vươn tay về phía thị.
"Chạy nữa thì tội chỉ càng nặng thêm thôi!"
Nhưng vẻ mặt người phụ nữ lúc này đã thay đổi hoàn toàn.
Khuôn mặt thị vặn vẹo, dữ tợn, khác một trời một vực với vẻ đáng thương lúc đến đồn báo án: "Đừng qua đây!"
"Đừng có lại gần tao!"
Thấy người phụ nữ khua khoắng con dao loạn xạ, cảm xúc đã mất kiểm soát, Lý Thừa Nham biết không thể để thị tiếp tục chạy nữa, nếu không sẽ gây nguy hiểm cho người dân xung quanh.
Không chút do dự, Lý Thừa Nham lao thẳng tới, chộp lấy cổ tay cầm dao của thị.
Người phụ nữ giãy giụa điên cuồng, lưỡi dao sắc bén vô tình cứa một đường lên cánh tay Lý Thừa Nham.
Đúng lúc này, Lâm Duyệt Hi cũng vừa đuổi tới nơi. Cô lao vào hỗ trợ Lý Thừa Nham khống chế người phụ nữ, nhanh chóng bẻ quặt tay thị ra sau rồi còng lại.
"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà các người còng tay tôi!"
"Không phải tôi làm! Không phải tôi!" Người phụ nữ gào lên điên dại.
Tiểu Thôi và Tiểu Trịnh lúc này cũng chạy tới: "Đội trưởng, anh bị thương rồi."
Lý Thừa Nham cúi xuống nhìn cánh tay mình: "Vết thương nhỏ thôi. Giải bà ta về đồn, bảo đội hình sự lập tức đến nhà bà ta khám xét kỹ lưỡng."
"Đặc biệt là khu vực dưới gốc cây kia."
"Rõ, thưa Đội trưởng."
Tuy bình thường lúc rảnh rỗi mọi người hay đùa giỡn, nhưng khi vào việc, ai nấy đều cực kỳ nghiêm túc.
Đợi Tiểu Thôi và Tiểu Trịnh giải người phụ nữ đi khuất, Lâm Duyệt Hi lập tức bước tới, kéo tay Lý Thừa Nham lôi đi: "Đi bệnh viện!"
"Tôi tự đi được, cô lôi lôi kéo kéo làm gì?" Lý Thừa Nham nhìn bóng lưng gấp gáp của Lâm Duyệt Hi, cười hỏi.
"Máu trên tay anh chảy ròng ròng thế kia kìa, mau đến bệnh viện băng bó đi."
Nói rồi, giọng Lâm Duyệt Hi bỗng chùng xuống: "Xin lỗi Đội trưởng, là do tôi chậm chạp đến muộn. Nếu tôi nhanh hơn một chút thì anh đã không bị thương."
Lý Thừa Nham nghe ra sự tự trách trong lời nói của cô, anh dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên vai cô: "Vết thương nông choẹt ấy mà, chỉ là một đường xước nhỏ thôi."
"Có chút chuyện cỏn con này cũng đáng để cô vơ hết trách nhiệm vào mình sao?"
Bước chân Lâm Duyệt Hi khựng lại, cô quay ngoắt đầu nhìn anh.
Lý Thừa Nham bắt gặp ánh mắt của cô. Không hiểu sao, anh lại nhìn thấy trong mắt Lâm Duyệt Hi có một tia tức giận.
Nhận ra cảm xúc của cô không đúng lắm, anh lập tức thu lại nụ cười: "Sao thế?"
"Không phải chính anh nói sao? Bất kể tình huống nào, việc đầu tiên là phải chú ý an toàn cho bản thân."
"Câu này là chính anh giáo huấn tôi đấy! Sao vận vào người mình thì lại quên sạch thế hả?"
Ánh mắt Lâm Duyệt Hi dán chặt vào vết thương trên tay Lý Thừa Nham, trong lòng nghẹn ứ.
Cô giận, là giận thật sự.
Nhìn anh một lúc, Lâm Duyệt Hi buông tay anh ra, không nói không rằng sải bước thật nhanh về phía bệnh viện.
Cô cũng không rõ rốt cuộc mình bị làm sao nữa, nhưng nhìn thấy Lý Thừa Nham bị thương, phản ứng đầu tiên của cô là tự trách, phản ứng thứ hai lại là tức giận.
Thấy dáng vẻ giận dỗi của cô, Lý Thừa Nham ngẩn người mất hai giây, sau đó vội vàng rảo bước đuổi theo.
